题画兰
清 郑燮
一兰佩兰而西去兮,问野语之咸荤兮。
旃以过御乱兮,经巫卜以前处兮。
猗兰乎!猗兰乎!吾将以为袜兮。
恐流人之舞而坠兮,故离彼而西行兮。
步容与于山椒兮,薄五灵而蔽芴兮。
扬精华以自娱兮,吾方高举而远去兮。
乘清风以俯兮,亢吾志之独贤兮。
虽霑涂而足滓兮,余不服乎尔之尘泥兮。
终温醇乎此芳兮,独无惧乎尘埃之网罟兮。
猗兰乎!猗兰乎!亦孔方之为薮兮。
虽邈乎千世兮,将拂拭以为亲兮。
猗兰乎!猗兰乎!莫寻之若芳兮。
恐日薄乎吾夫兮,吾将去乎此而遯兮。
猗兰乎!猗兰乎!吾将采撷以为佩兮。
攘肐肐之众秽兮,虽涸辙而独在兮。
于是搴兰而刈蕙兮,扢扶疏以自濯兮。
皙白以为装兮,湑高节以为梁兮。
虽死犹存兮,永为世人之仪型兮。
猗兰乎!猗兰乎!世无采之者兮。
虽处乎幽穢而终不芳兮,亦无讥乎尔之独藏兮。
猗兰乎!猗兰乎!吾将撷而荐兮。
虽汶上之狷士兮,孰能濯足于其中而自濯兮。
猗兰乎!猗兰乎!君其畎亩之秀兮。
风前月下,芳气蜃远兮,独讴吾歌以相祐兮。
猗兰乎!猗兰乎!吾将撷而佩兮。
虽采之而或未得兮,且犹欢其气之芳兮。
猗兰乎!猗兰乎!吾将撷而见之兮。
吾将撷而见之兮,吾将撷而见之兮。
拼音版:
tí huà lán
qīng zhèng xiè
yī lán pèi lán ér xī qù xī , wèn yě yǔ zhī xián hūn xī 。
zhān yǐ guò yù luàn xī , jīng wū bǔ yǐ qián chǔ xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! wú jiāng yǐ wéi wà xī 。
kǒng liú rén zhī wǔ ér zhuì xī , gù lí bǐ ér xī xíng xī 。
bù róng yǔ yú shān jiāo xī , bó wǔ líng ér bì fú xī 。
yáng jīng huá yǐ zì yú xī , wú fāng gāo jǔ ér yuǎn qù xī 。
chéng qīng fēng yǐ fǔ xī , kàng wú zhì zhī dú xián xī 。
suī zhān tú ér zú zǐ xī , yú bù fú hū ěr zhī chén ní xī 。
zhōng wēn chún hū cǐ fāng xī , dú wú jù hū chén āi zhī wǎng gǔ xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! yì kǒng fāng zhī wéi sǒu xī 。
suī miǎo hū qiān shì xī , jiāng fú shì yǐ wéi qīn xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! mò xún zhī ruò fāng xī 。
kǒng rì bó hū wú fū xī , wú jiāng qù hū cǐ ér dùn xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! wú jiāng cǎi xié yǐ wéi pèi xī 。
rǎng qí qí zhī zhòng huì xī , suī hé zhé ér dú zài xī 。
yú shì qiān lán ér yì huì xī , gē fú shū yǐ zì zhuó xī 。
xī bái yǐ wéi zhuāng xī , xù gāo jié yǐ wéi liáng xī 。
suī sǐ yóu cún xī , yǒng wéi shì rén zhī yí xíng xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! shì wú cǎi zhī zhě xī 。
suī chù hū yōu huì ér zhōng bù fāng xī , yì wú jī hū ěr zhī dú cáng xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! wú jiāng xiān ér jiàn xī 。
suī wèn shàng zhī juàn shì xī , shú néng zhuó zú yú qí zhōng ér zì zhuó xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! jūn qí quǎn mǔ zhī xiù xī 。
fēng qián yuè xià , fāng qì shèn yuǎn xī , dú ōu wú gē yǐ xiāng yòu xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! wú jiāng xiān ér pèi xī 。
suī cǎi zhī ér huò wèi dé xī , qiè yóu huān qí qì zhī fāng xī 。
yī lán hū ! yī lán hū ! wú jiāng xiān ér jiàn zhī xī 。
wú jiāng xiān ér jiàn zhī xī , wú jiāng xiān ér jiàn zhī xī 。
这是一首题画兰诗,作者是清代画家郑燮。这首诗以兰为主题,通过对兰的描绘,展现了诗人对兰花的热爱和赞美,同时也表达了自己高洁的品质和志向。诗人在诗中多次咏叹兰花的美丽和芬芳,同时也表达了自己对世态的感慨和无奈。整首诗情感真挚,语言优美,充满了诗意和哲理。
郑燮,字克柔,号板桥,是清代的著名画家和书法家。他的画作以竹石题材为主,风格清新自然,深受人们喜爱。这首诗是他题画兰的作品,不仅展示了他的文学才华,也体现了他的绘画艺术水平。
通过朗诵这首诗,我们可以感受到诗人对兰花的热爱和赞美,也可以领略到竹石画家笔下的风骨。诗人通过对兰花的描绘,表达了自己高洁的品质和志向,同时也反映了当时社会的世态和人情。这首诗不仅是一首题画诗,也是一首哲理诗,它让我们思考如何保持自己的高洁品质,如何面对世态的变迁。