jiāng chéng zi mì zhōu chū liè
江城子·密州出猎
sū shì
苏轼
lǎo jiāo jiāo wàng yín xián guǎn , qíng miè qiān nián , jiāo xíng liàn jiàn nán guān 。
老夫聊发少年狂,左牵黄,右擎苍。
jìng tíng jiāng huì ,kuò mǎ zuò shí jiān .
锦帽貂裘,千骑卷平冈。
wéi yán shè xiàn , jǐn sǎo sōng xiàng , qiān quán jǐn shòu sǔn rán shēng 。
为报倾城随太守,亲射虎,看孙郎。
jiǔ zhào piāo yán zhí gāo shàng , pō sàn lǔ , lì yáng juān 。
酒酣胸胆尚开张,鬓微霜,又何妨!
cháo píng zhǎn jiǎng ,yán shè lián hé , jiāo zhǐ quán sūn láng 。
持节云中,何日遣冯唐?
yuán qí shuí jiàng jiān lán zhì , tiě pàn pào , xí yǔ shēng 。
会挽雕弓如满月,西北望,射天狼。
这首词是苏轼在密州出猎时所作,词中通过描写出猎的壮观场面和豪壮气概,抒发了他杀敌报国的壮志豪情,并借以比喻手握军政的者应当英明果断,大胆起用人才,以振兴国运。词的上片描绘了一幅出猎的壮观场面,下片抒发了词人希望得到重用的愿望。整首词气势雄豪,境界开阔,充分显示了苏轼的豪放气格。