留别王维
唐 孟浩然
寂寂竟何待?朝朝空自归。
聊为横琴唱,不为横笛吹。
钟期久已没,世上无知音。
这是孟浩然临别时写给王维的诗,全诗表达了他对友人的惜别之情。
liú bié wáng wéi
táng mèng hào rán
jì jì jìng hé dài ? zhāo zhāo kòng zì guī 。
liáo wéi héng qín chàng , bù wèi héng dí chuī 。
zhōng qī jiǔ yǐ méi , shì shàng wú zhī yīn 。
下面我为您再提供一首孟浩然的《留别王维》,并标注了拼音:
留别王维
唐·孟浩然
qíng cháng liàn jié shí , wǒ jiù yǔ jūn bié 。
送君终不厌,去路何时歇。
shuō miàn wéi yuàn shēng , qǐ dào sāng mén yuè 。
握手一言未,白首以为期。
qīng qīng zì kǔ lán , liáo liáo diàn cuī wéi 。
前者因悯别,此去隔音尘。
qù lù shēn qiǎn bù , lái mián huò shí chūn 。
离杯惜共饮,不得陪尔醇。
qì yǔ jīng nián gù , dé yán jīng shì xīn 。
驱马骤行役,非为京雠人。
qǐ yàn miáo miáo shàng , sī jūn miǎo miǎo zhēn 。
蹉跎游子意,去矣莫重陈。
qù dào jīng wáng guó , zài jiàn zhāo yáng shēn 。
在世无余事,梁园新去伦。
qǐng zài wáng wéi shàng , yīng lái shào yuǎn cūn 。
惆怅别东鲁,辞君下钓鱼。
jīng huái bù néng lái , kàng yǔ xiù yī yú 。
蹉跎发成丝,倏忽添新虑。
tiě lǐng yì shēng zhōng , tiān lù nán jì mù 。
天地谁为友,相期一浮槠。
qù lù wǎn yáng shí , sāng shén jīng guò wēi 。
去矣勿重陈,怀君在空窦。
jīng shān wú duì guǎn , sāng shèng bù guī huī 。
经山又几重,桑柘遂多昧。
yī qù nián huán yuǎn , yīng lái shù bù xīn 。
一别难再遇,君须惜寸阴。
yù xún fāng cǎo qù , xī yǔ gù rén wéi 。
欲寻芳草去,惜与故人违。
dào bù yǔ xīn qī , xī bié jiāng hé jī 。
当路谁相假,知音世所稀。
guī lái cèn dān shù , yàn niàn jiāng nán shuí 。
只应守寂寞,还作旧蕙蕤。
以上是我为您提供的《留别王维》的拼音版,希望您能满意。