暮投石壕村
mù tóu shí háo cūn
这是唐代伟大诗人杜甫创作的《石壕吏》中的一句诗。全诗原文如下:
mù dēng guī hé lǐ , dào guān shǔ qīng rén 。
暮投石壕村,有吏夜捉人。
lǎo nán wǎng zǒu shì , shēng sī shàng gǔ qū 。
老男往行役,生女哺喂饼。
kōng zhōng jiàn guǎ fù , yīng guò you lián lǚ 。
出门看火伴,火伴皆惊忙。
niú jiào wǎng shēng lián , suí huáng shì shēng yān 。
驱鸡上树木,稚子呼不答。
guān shāng bào gǔn cǎo , qīu tián jīng jié jié 。
三男邺城戍,收兵及。
xiè hòu shēng lǐ jì , yīng wǎng shèng nán xíng 。
登即相顾怜,诏书十二板。
kǒng yīng wú xiù mǔ , liǎo liù suì rén jīng 。
夜久语声绝,如闻母喂声。
暮(mù)
投(tóu)
石(shí)
壕(háo)
村(cūn)
吏(lì)
夜(yè)
捉(zhuō)
人(rén)
老(lǎo)
男(nán)
往(wǎng)
行(xíng)
役(yì)
生(shēng)
女(nǚ)
哺(bǔ)
喂(wèi)
饼(bǐng)
空(kōng)
中(zhōng)
见(jiàn)
寡(guǎ)
妇(fù)
鹰(yīng)
过(guò)
友(yǒu)
连(lián)
旅(lǚ)
驱(qū)
鸡(jī)
上(shàng)
树(shù)
稚(zhì)
子(zǐ)
呼(hū)
不(bù)
答(dá)
关(guān)
上(shàng)
报(bào)
草(cǎo)
秋(qiū)
田(tián)
经(jīng)
堇(jiě)
三(sān)
男(nán)
邺(yè)
城(chéng)
戍(shù)
收(shōu)
兵(bīng)
及(jí)
(huáng quán)
登(dēng)
即(jí)
相(xiāng)
顾(gù)
怜(lián)
诏(zhào)
书(shū)
十二(shí èr)
板(bǎn)
恐(kǒng)
鹰(yīng)
无(wú)
秀(xiù)
母(mǔ)
聊(liáo)
禄(lù)
岁(suì)
人(rén)
惊(jīng)
久(jiǔ)
语(yǔ)
声(shēng)
绝(jué)
如(rú)
闻(wén)
喂(wèi)
声(shēng)