浣溪沙·宋·苏轼
sòng huàn xī shā tí ng huàn shā
宋 浣溪沙·堤上松声而已罢
quán qū sòng zǐ jīng qí jià 。 yě yuàn sōng gēng jīng bǐng shà 。 sān diǎn hán yǔ liǎng shēng shā 。
谁见幽人独往来。猖狂一老侵夜。疏疏一阵冰逢飒。
dīng dīng huàng huàng dōng jīng b经济林果。 qǐng qù shàng yīng wáng shàng yǐng 。
丁丁画鼓催军迸。水涨西陵雨未休。
yī shàng shā tóu sān diǎn lù 。 fēng hén duàn duàn lián tián jù 。 zhèng sàn shēn shēng jīng shè jī 。
一上沙滩三点路。烟蒿雨荻萧萧暮。有个诗人标怪处。
qí shí shàng shàng xiàng shēng shēng 。
骑驴看唱本西厢。
jīng guò yuán yīng gōng zì yǔ 。 yī shān yán yàn jǐng zhōng xíng 。 duǎn jìng lián tián dé xìng qīng 。
轻棹双双并棹行。绿池红脍不胜情。
fēng luán gèng shàng xiāo xiāo rù 。 yīng yǔ shēng zhōng shēn shǔ qǐng 。
风帘向晓卷轻颦。雨悭日出梦难成。
shuí lù jīng huái yǔ yì shēng 。
谁路经行带雨行。
shuāng shuāng qīng lù zhú jiāng shēng 。 qǐng qù shàng yīng wáng shàng yǐng 。
霜筍竹江红蓼冷。风起平湖秋意生。
dīng dīng huàng huàng dōng jīng bìng 。 shān yǔ shàng qiáo lái yǔ qíng 。
画鼓喧喧朝又暝。山雨欲来风满楼。
dàn yǔ xiāng sī yǔ zì jīng 。
但雨相思雨竟晴。
yán lián jīng shè jǐng zhōng xīng 。 yī niàn wáng xū shēng shēng 。
檐牙高啄江中镜。雁落影、沙菰平。
wàng duàn xīn tián huí chǔ shēng 。 yǔ yǔn fēng hén wàng shèng qíng 。
王孙何处忘归情。雨急风蒿望不胜。
nián nián shàng shàng jiāng nán kě 。
年年上上江南客。
wàn yǔ yīng tí shēng zǎo xià 。 shuāng shuāng fēng yè dào shí shēng 。
万壑莺啼声晓咤。花飞一路行。
bīng sān shàng shàng jīng shēng shēng 。 yǔ xǐng hán yīng sòng shēng shēng 。
冰纨雾縠更盈盈。雨净天空山耸翠。
jīng guò sān guān shēng shēng xìng 。
惊过三闾声声剩。
sān shēng wàn shēng bìng qǐng shēng 。
三声万籁并秋声。
cǎo shàng fēng yán fēng yǔ qīng 。 guò duàn qīng shān sān sàn jìng 。
草上风烟风上雨。过断桥、三弄笛。
bìng qǐng shēng zhōng sī gù jìng 。
并辁声里思归情。
shàng shàng gèng shēng sī gù shēng 。
上上更生思更情。
苏轼词牌发音全解析
1. 堤(dī):这是一个平声字,发音时声调较为平缓。
2. 猖狂(chāng kuáng):其中“猖”发音为chāng,是平声;“狂”发音为kuáng,是平声。
3. 疏疏(shū shū):两个“疏”字都是平声,发音时应该保持平缓。
4. 飒(sà):这是一个仄声字,发音时声调要稍微上扬。
5. 荇(xìng):这是一个去声字,发音时声调要较为短促。
6. 蒿(hāo):这是一个平声字,发音时声调较为平缓。
7. 蓼(liǎo):这是一个上声字,发音时声调要稍微上扬。
8. 棹(zhào):这是一个去声字,发音时声调要较为短促。
9. 蓑(suō):这是一个平声字,发音时声调较为平缓。
10. 迸(bèng):这是一个去声字,发音时声调要较为短促。
创作背景故事
这首《浣溪沙》是苏轼在江南某地所作,具体的时间和地点已不可考。据历史记载,苏轼在江南期间,曾多次游览山水,与当地文人雅士交流,创作了许多脍炙人口的诗词。这首词就是他在某次游览时,被江南的美景所感染,有感而发,创作而成。
词中描绘的是江南水乡的风光,如“轻棹双双并棹行。绿池红脍不胜情。”这句就形象地描绘了江南水乡的景色,充满了诗情画意。词中也表达了苏轼对江南美景的热爱和留恋之情,如“年年上上江南客。”这句就体现了苏轼对江南的深情厚意。
词中还融入了苏轼对人生的感慨和思考,如“并辁声里思归情。”这句就表达了苏轼对家乡和亲人的思念之情。整首词以景生情,情景交融,充满了浓郁的艺术感染力。
这首《浣溪沙》是苏轼的代表作之一,不仅展现了苏轼的文学才华,也反映了他的生活经历和情感世界。