一剪梅·舟过
jiǎng jié
一剪梅
舟过
jiē jià shù qí niáo shàng shū , kuàng yǎn xiāng chú 。
裁裁绣旗红似烛,夹岸香芜。
yàn zǐ wēi wēi , bù guò lǔ shū 。
春水才深,尽卷黄昏雨。
lǐ yǎng qí tái shèng lù huā , dìng dǎo nián huá 。
黄叶翻飞,倚向临风树。
pàn wǎn shēng gē , dàn dàn jīng shén wǔ 。
故国江山,一笛吹残暮。
píng shí jiāng shàng zàn lián kēng , zhào liàng lán gān 。
平世上,月岸芦湾。
rěn qù chán yán , yǔ yàn guī wán 。
酒力侵人,刚恨歌阑。
fēng lù dī qíng hán , bō yàn lái hán 。
无奈归心,暗随流水到天涯。
yī jiǎn méi · zhōu guò wú jiāng
jiǎng jié
yī jiǎn méi
zhōu guò wú jiāng
jiē jià shù qí niáo shàng shū , kuàng yǎn xiāng chú 。
cái cái xiù qí hóng shì zhú , jiá àn xiāng wú 。
yàn zǐ wēi wēi , bù guò lǔ shū 。
chūn shuǐ cái shēn , jìn juǎn huáng hūn yǔ 。
lǐ yǎng qí tái shèng lù huā , dìng dǎo nián huá 。
huáng yè fān fēi , yǐ xiàng lín fēng shù 。
pàn wǎn shēng gē , dàn dàn jīng shén wǔ 。
gù guó jiāng shān , yī dì chuī cán mù 。
píng shí jiāng shàng zàn lián kēng , zhào liàng lán gān 。
píng shí wú jiāng shàng , yuè àn lú wān 。
rěn qù chán yán , yǔ yàn guī wán 。
fēng lù dī qíng hán , bō yàn lái hán 。
wú nài guī xīn , àn suí liú shuǐ dào tiān yá 。
这首词写于南宋亡后,词人蒋捷在县(今江苏县)过时所作。全词通过写作者乘舟过吴所见、所闻、所感,抒发作者去国离乡的痛苦和无奈,表达了作者无尽的之痛和家国之思。
全词写景、叙事、抒情浑然一体,语言明白如话,句格舒缓纡徐。上片写作者舟中所见,由“红烛”、“香芜”等绮丽的词藻构成了一个朦胧美妙的境界,将读者引入一个美好的想象空间。下片写作者舟中所闻、所感,笔触转向轻柔,将读者引入一个惆怅寂寥的境界,使人为之动容,为之感叹。
全词风格婉约,意境深远,语言优美,情感真挚,堪称蒋捷词中的名篇。