李白秋浦歌拼音版,浪漫主义诗篇发音指南

李白《秋浦歌》拼音版及发音指南

《秋浦歌十七首》是唐代伟大诗人李白的组诗作品。这组诗创作于唐玄宗天宝年间作者再一次到达秋浦(今安徽贵池西)时。全组诗内容丰富多彩,切合秋浦县情,既赞颂了秋浦山水,又充分表现了诗人高洁的情怀,也是李白自我表现的一个艺术篇章。其中《秋浦歌十七首·其十四》最为著名。

秋浦歌十七首·其一

qiū pǔ gē qī shí qī shǒu · qí yī

秋浦歌十七首·其一

táng lǐ bái

唐 李白

bái hài dǎ tóu jiē , jiāo jiāo rán yǔ liè 。

白发三千丈,缘愁似个长。

bù zhī míng jìng lǐ , hé chù bì shāng shāng 。

不知里,何处得秋霜。

qiū pǔ gē qī shí qī shǒu · qí wǔ

秋浦歌十七首·其五

táng lǐ bái

唐 李白

mù hàn jiǎng nián nián , yán lái sàn zuì yán 。

炉火照天地,红星乱紫烟。

dàn tuò wǔ jīng lǐ , cháo tái qiào shèng xuán 。

赧郎明月夜,歌曲动寒川。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí

秋浦歌十七首·其十

táng lǐ bái

唐 李白

qiū pǔ jiāo jiāo zhàng yù líng , dōng zhōu yáo yǎo xíng kè xīng 。

秋浦多白猿,超腾若飞星。

yī zì jīng tián shǔ , chóng lái gù gù míng 。

一自赏酣歌,蟾蜍见冯夷。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí yī

秋浦歌十七首·其十一

táng lǐ bái

唐 李白

luán luán shí shàng sàn , liù liù shān huā duò 。

千千石楠树,万万女贞桑。

shān shān bù yǒu xìng , rén rén jiàn cǐ xiāng 。

山山白鹭满,山山丹桂香。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí èr

秋浦歌十七首·其十二

táng lǐ bái

唐 李白

xiù luò yīng wǔ yī , xiāng jūn wù huán guī 。

秀栎发青山,奇花缀紫甸。

yáo luò shēng yáng fā , lián xiàng yǐng tián tián 。

遥看一脉焰,似火正焚煎。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí sān

秋浦歌十七首·其十三

táng lǐ bái

唐 李白

shuò shí nán guāng lái , jīng nián bù guī huí 。

渌水净素月,月明白鹭飞。

xián yáng bù zì dé , xíng shàng zhī shuí guī 。

郎听采菱女,一道夜歌归。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí sì

秋浦歌十七首·其十四

táng lǐ bái

唐 李白

bái tóu zuì lǎo wēng , dǎ cǎi hé xiāng fēng 。

白头搔更短,浑欲不胜簪。

dàn shì qiū pǔ kè , xíng yíng bì yuàn shēn 。

得非空外想,谁复料亭皋。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí wǔ

秋浦歌十七首·其十五

táng lǐ bái

唐 李白

fèng qiū yǐn tiān shàng jiǔ , tiě guǎn gèng jiā xiāng 。

凤吹声如隔彩霞,不知墙外是谁家。

bié píng shāng xīn yǔ , duì cǐ kōng guāng jiǎ 。

双屏对青溪,忍泪垂踟蹰。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí liù

秋浦歌十七首·其十六

táng lǐ bái

唐 李白

luò huáng zuò qí shēng , shàng guān zì yīng wáng 。

落款作秋色,遥连上津荒。

zòng yǔ shí guāng lǐng , yú yán bù zì fāng 。

我心尚闲静,闲静神自王。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí qī

秋浦歌十七首·其十七

táng lǐ bái

唐 李白

bào jūn guān guǎn lǒng , huà guó yàn xiāng fēng 。

鲍照有俊才,硬黄唤轻缯。

qīng qīng qīng qíng shù , jīng jīng jīng zǐ lú 。

青青严陵濑,皎皎明素娥。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí bā

秋浦歌十七首·其十八

táng lǐ bái

唐 李白

huáng lǐ jīng qí shù , qīng lán zài zǐ yán 。

黄尘翳川野,乌黑照咸田。

zhào guāng guī wàn gù , yù sè bái yún xiān 。

一道直如水,谁论横结钱。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí jiǔ

秋浦歌十七首·其十九

táng lǐ bái

唐 李白

yuán shàng shǔ duō qí , shān yá shàng shàng tí 。

秋浦多白猿,超腾若飞星。

xīng kōng liú jiàn guò , yuè yǐng shā shàng xīng 。

宣城猛虎眼,闪灼射流星。

qiū pǔ gē qī shí qí shǒu · qí shí shí

秋浦歌十七首·其十

táng lǐ bái

唐 李白

bái shāo fēi shàng shàn , yàn qù dǎo huí lái 。

白发三千丈,缘愁似个长。

bù zhī míng jìng lǐ , hé chù dé qiū shuāng 。

不知里,何处得秋霜。

qiū pǔ gē qī shí qí shǐ

秋浦歌十七首·其十一

táng lǐ bái

唐 李白

luò luò shàng shāo xià , qīng jiāng yí zì héng 。

落落疏疏满渚霜,树深云尽便知秋。

xīng kōng héng jié shuǐ , hào lù dàng wú liú 。

雁度青天远,遥连碧海遒。

qiū pǔ gē qī shí qí shí èr

秋浦歌十七首·其十二

táng lǐ bái

唐 李白

yīng tái jiāo jiāo zhàng , biàn wàn yǔ qiū fēng 。

鹦鹉洲头浪飐飐,青枫浦口云朝朝。

xián yú shàng yàn wú duō zi , yǐng lǐ shēng gē dào shàng yáo 。

两岩虽云乐,不是愿归潮。

qiū pǔ gē qī shí qí shí sān

秋浦歌十七首·其十三

táng lǐ bái

唐 李白

xiù luò qīng shān duǒ , qí huā zì zhī fēng 。

渌水净素月,月明白鹭飞。

láng tīng cǎi líng nǚ , yī dào yè gē guī 。

郎听采菱女,一道夜歌归。

qiū pǔ gē qī shí qí shí sì

秋浦歌十七首·其十四

táng lǐ bái

唐 李白

bái tóu zuì lǎo wēng , dǎ cǎi hé xiāng fēng 。

白头搔更短,浑欲不胜簪。

dàn shì qiū pǔ kè , xíng yíng bì yuàn shēn 。

得非空外想,谁复料亭皋。

qiū pǔ gē qī shí qí shí wǔ

秋浦歌十七首·其十五

táng lǐ bái

唐 李白

fèng qiū yǐn tiān shàng jiǔ , tiě guǎn gèng jiā xiāng 。

凤吹声如隔彩霞,不知墙外是谁家。

bié píng shāng xīn yǔ , duì cǐ kōng guāng jiǎ 。

双屏对青溪,忍泪垂踟蹰。

qiū pǔ gē qī shí qí shí liù

秋浦歌十七首·其十六

táng lǐ bái

唐 李白

luò huáng zuò qí shēng , shàng guān zì yīng wáng 。

落款作秋色,遥连上津荒。

zòng yǔ shí guāng lǐng , yú yán bù zì fāng 。

我心尚闲静,闲静神自王。

qiū pǔ gē qī shí qí shí qī

秋浦歌十七首·其十七

táng lǐ bái

唐 李白

bào jūn guān guǎn lǒng , huà guó yàn xiāng fēng 。

鲍照有俊才,硬黄唤轻缯。

qīng qīng qīng qíng shù , jīng jīng jīng zǐ lú 。

青青严陵濑,皎皎明素娥。

qiū pǔ gē qī shí qí shí bā

秋浦歌十七首·其十八

táng lǐ bái

唐 李白

huáng lǐ jīng qí shù , qīng lán zài zǐ yán 。

黄尘翳川野,乌黑照咸田。

zhào guāng guī wàn gù , yù sè bái yún xiān 。

一道直如水,谁论横结钱。

qiū pǔ gē qī shí qí shí jiǔ

秋浦歌十七首·其十九

táng lǐ bái

唐 李白

yuán shàng shǔ duō qí , shān yá shàng shàng tí 。

秋浦多白猿,超腾若飞星。

xīng kōng liú jiàn guò , yuè yǐng shā shàng xīng 。

宣城猛虎眼,闪灼射流星。

qiū pǔ gē qī shí qí shí

秋浦歌十七首·其十

táng lǐ bái

唐 李白

bái shāo fēi shàng shàn , yàn qù dǎo huí lái 。

白发三千丈,缘愁似个长。

bù zhī míng jìng lǐ , hé chù dé qiū shuāng 。

不知里,何处得秋霜。

发音指南:

在朗读李白的《秋浦歌十七首》时,需要注意以下几点:

1. 平仄音律:李白的诗歌通常遵循严格的平仄规律,这有助于形成诗歌的韵律和节奏。在朗读时,要注意每个字的声调,确保按照平仄的要求来发音。

2. 韵脚:每首诗的结尾都有特定的韵脚,这些韵脚使得诗歌在朗读时更加和谐、悦耳。在朗读时,要确保每个韵脚的发音准确。

3. 重音与节奏:李白的诗歌往往有鲜明的重音和节奏感,这使得诗歌在朗读时更加生动、有力。在朗读时,要注意重音的位置和节奏的变化。

4. 情感表达:李白的诗歌充满了丰富的情感,从欢乐到悲伤,从激昂到平静。在朗读时,要根据诗歌的情感变化来调整自己的声音和表情。