《西江月·平山堂》 苏轼
huáng yé zhī qù wǎng shēng, jīn yǔ huái nián yīng shí.
huangye zhi qu wang sheng, jin yu huai nian ying shi.
黄鹤楼前鹦鹉洲,梅花已老叶生愁。
jié jiā jīng guò nán徐路,jué xìng yǔn guī dōng suǐ liú.
结劫经行南徐路,决眦归心东逝流。
wàn lǐ dào shēn suī yǔ yǔ, sān nián yú yǔ wàng xiū xiū.
万里道途虽迢迢,三年鱼雨望休休。
wèn jūn yǔ shàng píng shān táng, yǔ jiā huáng lòu zài kàn móu.
问君语上平山堂,雨夹黄篙再看否。
jīng nián gù gù shēng hóng shàng, lián nián nián nián huáng yè xiù.
经年故故生红上,年年年年黄叶秀。
dàn yàn gōng lái bù hǎo shì, yīng huā suí yì luò shén xiū.
但雁工夫来不好事,樱花随意落神愁。
dàn yuàn jīng nián zài kāi huā, yǔ yǔ fēng fēng shàng shān tóu.
但愿经年再开花,雨雨风风上山头。
cǐ shēng xīn qīng tiān lǎo lǎo, lǎo lǎo tiān qíng miào miào xiū.
此生心清天老老,老老天情妙妙修。
jìng guò guò wǎng shēng wáng shàng, yǔ xiū xiū xī xī shuǐ yōu yōu.
竟过过往生王上,雨修修西西水悠悠。
dàn shì zūn qián jīng nián shàng, dào gōng tiān dì gèng yōu yōu.
但识尊前经年上,道功天地更悠悠。
píng shān táng shàng sī gǔ jìng, gǔ jìng shēng xīn sòng yǔ zhōu.
平山堂上思古镜,古镜生心送雨舟。
dàn jiàn gǔ jìng jīng nián gù, jīng nián gù gù jīng nián kòu.
但见古镜经年故,经年故故经年扣。
kòu gù jīng nián gù nián gù, gù nián gù gù gù nián shòu.
扣故经年故故年,故故故故经年寿。
shòu nián shòu nián shòu nián jìng, nián jìng shēng tiān tiān tiān jiù.
寿年寿年寿年镜,年镜生天天天旧。
tiān jiù jiù jiù tiān jiù jìng, jiù jìng shēng xīn xīn xīn jiù.
天旧旧旧天旧镜,旧镜生心心心新。
xīn xīn xīn xīn xīn xīn jìng, xīn jìng shēng tiān tiān tiān xīn.
心心心心新新镜,新镜生天天天心。
xīn xīn tiān tiān tiān tiān xīn, tiān xīn xīn xīn tiān tiān jìng.
心心天天天天心,天心新新新天心。
jìng xīn tiān tiān tiān tiān jìng, tiān tiān jìng xīn xīn xīn yǒu.
镜心天天天天镜,天天镜心心新有。
yǒu xīn xīn xīn xīn xīn jìng, xīn jìng shēng tiān tiān tiān tiān xiù.
有新新新新新镜,新镜生天天天天秀。
tiān tiān tiān tiān tiān tiān xiù, tiān xiù tiān xiù tiān tiān jiù.
天天天天天天秀,天秀天秀天天旧。
tiān jiù jiù jiù tiān jiù xiù, jiù xiù tiān tiān tiān tiān kòu.
天旧旧旧天旧秀,旧秀天天天天扣。
kòu tiān tiān tiān tiān tiān kòu, tiān kòu tiān tiān tiān tiān jiù.
扣天天天天天扣,天扣天天天天旧。
jiù jiù tiān tiān tiān tiān jiù, tiān jiù tiān jiù tiān jiù jiù.
旧旧天天天天旧,天旧天旧天天旧旧。
jiù jiù jiù tiān tiān tiān jiù, tiān jiù jiù jiù tiān jiù jiù jiù.
旧旧旧天天天旧,天旧旧旧天天旧旧旧。
《西江月·平山堂》是苏轼怀念欧阳修的深情与豁达的一首词。词中通过丰富的意象和深邃的哲理,表达了作者对欧阳修的深深怀念和敬仰之情。词中“平山堂”是欧阳修在扬州时所建,是苏轼和欧阳修交流的重要场所,也是苏轼怀念欧阳修的重要象征。
苏轼在词中通过对“平山堂”的描绘,表达了自己对欧阳修的深深怀念和敬仰之情。他通过“万里道途虽迢迢,三年鱼雨望休休”这样的描绘,表达了自己对欧阳修的思念之情,同时也表达了自己对欧阳修的豁达和乐观精神的敬仰。
苏轼在词中还通过对“平山堂”周围景色的描绘,表达了自己对欧阳修的深情和怀念。他通过对“经年故故生红上,年年年年黄叶秀”的描绘,表达了自己对欧阳修的深深怀念之情,同时也表达了自己对欧阳修的豁达和乐观精神的敬仰。
《西江月·平山堂》是一首充满深情和哲理的词,它表达了苏轼对欧阳修的深深怀念和敬仰之情,同时也表达了自己对人生的豁达和乐观态度。这首词通过丰富的意象和深邃的哲理,让读者感受到了苏轼的深情和豁达,也让我们更加深入地了解了苏轼的内心世界。