《神女赋》原文拼音版如下:
shén nǚ fù
神女赋
sòng yù
宋玉
fú yàn yóu lán guò yuè zhào qí shàng yuán
夫何神女之雨鬒鬒兮,荣曜乎渳冥。
áng cháng guī lǐng yú shàng yuán qí shàng yuán zhī guī lǐng yě shén míng
翳轻云之攭攭兮,载驰鹜乎神冥。
lián yán yǔ jié xī xiàng chōng fēng ér shēng xī
览冀州兮,戢鳞翼兮。
liáng mián mián xī yuán yuán jué xī
脍遥襟兮眇眇,羌僻陋兮独贤。
jiāng lián shàng guī xī guī guī yǔ shàng yuán xī
沅有茝兮澧有兰,其叶湑湑兮风所翻。
xiàng fēng bìng sòng xī yuán suí liú bō
兮沅湘,风讴清兮溘溘。
liú shàng yuán xī jí shén lǐng
沅有芷兮澧有兰,思公子兮未敢言。
qì lán jiāng zhào xī gù zhǎng
澧兰沅芷莫不尔兮,余独何以兮自妍。
yǎng cháng jiū xī xī zhǎng liú
澹长眉兮,吾将栖兮。
chán yán yǔ yǔ xī yàn yǔ yì yì
蹇谁留兮,靓妆临兮。
fāng miàn miàn xī jìng miàn miàn
芳菲菲兮满庭,振余袂兮袭余衿。
pèi yǐng yǐng xī yàn yáo yáo
澹清兮,髷髫髫兮。
yuán yǔn xī shàn yǎng
怨年兮,骚独贤。
pèi yǐng yǐng xī shèng jié lián
澹容与兮腼睢,罥流精兮濯缨。
huí qīng yáng xī miǎn wàng chéng
望清扬兮澄澄,渺吾躅兮藐藐。
guān miào shì xī yǎng lǐng
观缥缈兮倏忽,沛吾乘兮桂宫。
pèi lóng fú xī wàn fú lóng
抚桂木兮坐桐,空穴徨兮偃蹖。
liú sāng shāng xī qǔ jiǎo jiǎo
流睇眄兮瑶光,含悁兮脉脉。
yáng yǔ xī zuò lǜ
揄扬兮澹雅,郁怏兮纡纡。
liú gāo yǔ xī fàng huáng lǐ
援桂枝兮湍回流,櫂容与兮下横流。
wén fāng jiàng xī yàn yǔ yǔ
櫂容与兮风其吹矣,谅无登兮水急。
qí yàn yǔ xī ruò yán
涣独贤兮,频其延。
jīng fāng qǐ xī qǐ lǐng
经方橐兮,澹翕翕。
yàn zì yǔ xī guī qīng
涣独贤兮,忽乎自臧。
guī qīng lǐng xī wèi qīng jīng
归清泠兮极浦,与明月兮相追。
wǎng xiàng lǜ xī jí wǔ
澹回顾兮极浦,仰戴兮玉云。
wú shén lǐng xī miǎo miǎo
魂茕茕兮,湮独贤。
xīn miǎo miǎo xī shèng jié
湮独贤兮,忽翱翔。
xiāng suī yáo xī wàng shàng yuán
凌大浪兮,济长川。
fāng yǔ yǔ xī ruò huáng
方翱翔兮,羽翕翕。
gù shàng yuán xī yàn yǔ
顾上猿兮,援桂枝。
fèng bàng wàng xī guī qīng
凤翱翔兮,夫何极。
qīng lǐng lǐng xī guī qīng
泠泠兮,归清。
xī shàng yuán yǔ xī yàn yǔ
泠泠兮,归清,与佳兮。
wén shàng yuán xī yàn yǔ
泠泠兮,归清,我方兮。
yàn yǔ yǔ xī guī qīng
涣独贤兮,归清。
wú shén lǐng xī miǎo miǎo
魂茕茕兮,湮独贤。
wàng shàng yuán xī jí miǎo miǎo
望上猿兮,极眇眇。
shàng yuán yǔ xī ruò yán
上猿悲兮,我援桂。
bàng yǐng xiāng xī guī qīng
惆怅兮,归清。
wàng shàng yuán xī jí miǎo miǎo
望上猿兮,极眇眇。
yǔn guī qīng xī yàn yǔ
援桂兮,湮独贤。
wàng shàng yuán xī jí miǎo miǎo
望上猿兮,极眇眇。
yǔn guī qīng xī miǎo miǎo miǎo
湮独贤兮,湮独贤。
yǔn guī qīng xī miǎo miǎo miǎo
湮独贤兮,湮独贤。
xī shàng yuán xī miǎo miǎo miǎo
上猿悲兮,极眇眇。
yǔn guī qīng xī miǎo miǎo miǎo
湮独贤兮,湮独贤。
《神女赋》是战国时期辞赋家宋玉创作的一篇辞赋。此赋赋序写楚襄王夜梦神女,神女乃告以枕名、字、籍贯、生辰等,表示慕心襄王,愿做襄王之妃。神女言毕,襄王乱中邀神女欢好。神女婉言拒绝,襄王不能,神女乃去。襄王梦醒,遗枕于地,乃召宋玉用其旧作《高唐》之事,索神女之名。宋玉乃编瞎话,告神女名“巫山之女”,并虚构了神女之事。全文想象丰富,文辞优美,情节完整,在楚辞中别具一格。
高唐神女的故事,最早见于战国时代屈原的《高唐》和宋玉的《高唐赋》《神女赋》。在故事中,神女利用幻象与楚怀王和后来的楚襄王发生两,但拒绝与他们结为夫妻。高唐神女的故事是古代最著名的性幻想故事之一,也是楚辞中“巫山云雨”典故的源头。