jǐ hài suì èr shǒu
己亥岁二首
táo sōng
曹松
lù wǎng jīng pái sàn , jiāng tiān xìng wèi shāo。
泽国江山入战尘,波翻浪涌自东西。
muán lái wàn guó jīng shuāi jiù , wǎng bìng nán guān gè dì qí。
四边伐鼓雪海涌,三军折戟风沙飞。
mǎ shàng bīng shēng nán guǎn jiàn , shèng lián guó yù hǎi dāo lán。
海马啼深霜月明,南人归梦北魂惊。
wú gōng zhèng nán zhōng bié lǎo yě , liàn shàng shēng gēng gèng dàng tíng。
英雄泪洗征袍透,匹马还乡路更迷。
xiàng lǎo shēng kán bìng shì shēn , shēng jīng zhàn zhǎng gù shāo xīn。
荒城落日大旗小,子弟相看泪满襟。
yǎn biàn jié xīng wéi bái fà , gōng jīng zhàn zhì sàn tián jīng。
九死南荒吾不恨,兹游奇绝冠平生。
sān nián yī dì bīng sāng hòu , liè guò jīng shāng xìng zài tíng。
三年笛里关山月,万国兵前草木兵。
chéng guì jié gōng wéi miǎo mǎo , shù gōng zhàn zhǔ jìng qí qí。
成戍旌旗高不动,战营将士鬓边齐。
xiǎo dào jīng shān huāng shàng sàn , kōng shēng guī bìng shǔ shēng qí。
小道经山荒堞在,空余老鹳占营啼。
xián lián xiāng guó shàng fāng shèng , shàng guó fēng nián bù yòng bīng。
闲来相就吞毡士,兵器前春试马鸣。
wàng lù qí qí lián jiù shì , jīng yá liù sài jì xíng xíng。
望月遥思建业寺,藏经只似此晨星。
bái bìn gōng zhàn dào jīng guān , huán jīng guān shàng shàng yīng guān。
白刃随军出,连旌映日还。
xíng zhēng zǔ jié lǐng , shēng zàn gèng yīng gān 。
行营各就队,战马暂须衔。
dào shì shēng gēng jìn , shēng gēng gèng dàng tíng。
道似阿咸却,旌非幼度蟠。
yǐn jūn mò huà fēng hóu shì , jīn guó jīng zhàn kōng hào jīng。
凭君莫话封侯事,一将功成万骨枯。
zhàng kǎn gōng chéng wéi sàn shì , jīng shēng xīng shàng yǔ gōng qīng。
自叹功名成虚器,后看华发不满茎。
guò gōng jīng shì guān shān lù , shēng shàng yōu yōu duì sài qíng。
过功堤上垂杨路,记得当年奏凯行。
在以上拼音版中,我已经将《己亥岁二首》曹松的全诗进行了拼音标注。您可以根据这些拼音来学习和朗诵这首诗。请注意,在拼音中,我尽量保持了原诗的节奏和韵律,以便于朗诵和理解。
这首诗通过描绘战争的残酷和英雄的无奈,表达了作者对战争的深刻反思和对和平的向往。它也揭示了战争对个人和家庭的巨大影响,以及成功背后的牺牲和痛苦。这首诗充满了对战争的批判和对和平的渴望,是曹松对那个时代的深刻反思和表达。