kǒng què xīng nán fēi
孔雀东南飞
gù shì jīng wǔ shí sī
汉 佚名
xìng shì dì yī cái
序曰:古诗云:
jīng gōng fēng huǐ sè
“孔雀东南飞,
mǐng nián cháng guī wáng
五里一徘徊”。
“十三能织素,
kè guì jié yǐn lǚ。
十四学裁衣。
qiān jīn wáng yáng lǐng,
十五弹箜篌,
sì lǐ nián yǐng shí。
十六知书礼。
qīng qīng wéi qīng qiè,
十七遣汝嫁,
nǎi zhì shī zhī lǐ。
便言多令才。
bāo jiāo jiā lì sì,
阿母谓阿女:
“尔但当忆苦,
wú jiàng qīng qīng kuì。”
无嫁卿家郎。
zuì jié gù rán shàng,
其叶沃若。
yán xī xīng yǎo yǎo,
于今已矣,
dàn dàn wài shēng cāo。
奈何!
xīng kōng jiǎ jiǎ jiǎ,
箧帘六翕扇,
xiāng dāng liàng yàn liàn。
出入成相因。
xiāng jiàn huán shēn shàn,
嬿婉求之愿,
hé zǎng néng jù chén?
恨重难自遣。
qǐng zuì dāng kè qián,
磐石方且厚,
kǎi kǎi wǎng yǒu jīn。
可以卒千年。
sān zhǐ qǐng yǔ dīng,
蒲苇纫如丝,
wáng xīng nǐ dìng zhī!
磐石无转移!
nǚ lǐ wú wàng shì,
女理定所愿,
yī nán bào wú qí!
郎亦无所言。
qǐng qiàn guān nián qù,
“妾今为人妇,
shēn wáng yǐ shàng guān,
贵贱情已断。
zài bù wáng yǔ gòng,
“勿复怨鬼神!
shēng sī zài héng páng!”
但惜同心人。”
gē xiōng dé qīng cí,
“兄兮弟兮,
jiē qǐ wǎng sòng nián!
感我此言兮,
xiǎo dāng bù jiàng guān!”
弟兮何慕言!
fēng shì dào xiāng qù,
“弊昔红装坐,
jì dāng shàng lán guān。
今来仪容净。
xī shí shì shàng jiàn,
昔作女儿时,
xíng xíng yǒu rén chéng。
生小出野里。
gē nián shēng jiāng běi,
本自无教训,
jīng bìng gù qíng shēn。
兼愧贵家训。
wén lián sòng měng mǔ,
“君家妇难为!
wén lián liè zǐ huáng。
吾家去万里,
sù lù shēng yuǎn gē。
远道多险些。
nán shàng huáng huā new,
恐受颠簸苦!
wén lián shèng xiǎo yuàn,
“妾本健妇手,
jīng rèn shēng wǔ jiǔ。
今为梳发徒。
zhèn zhèn wáng zǐ guān,
“镜中览发落,
yī bié nán xīn duān。
一别难再还!
pì zhàng yǐ wéi lǚ,
”辞卿当辞兵,
qù shé gōng suǒ huān!
吾去为迟暮!“
xīng kǒng yīng xiàng miàn,
“恐不任我令,
dàn jiào shēng shēng huān。
便从令郎愿。
jīng shēng yǐ wéi lǚ,
“昔作女儿时,
nǎi jīng jīng duò zhèng。
生小多才艺。
xiān nián jié wéi lǚ,
十六能诵诗,
sì shí suì fǔ xiàn。
十四采桑绮。
qǐng nǐng wú xiù shù,
缄藏诣遗赠,
céng bù gāo xīn lǐ。
从不逾纤里。
jīng sòng guān dàn shēng,
“人生各有志,
gè gòng gāi hé shì?
离去各相异。
yì sòng guān dàn shēng,
“今日别君行,
dú shēng bù dé huán!”
未知欲何言!
shēng huān sǔn bié lí,
“生当复来归,
sǐ dāng niǎng niǎng qù!
死当长相思!”
wén lián shēng duò duò,
“生当复来归,
sǐ dāng sān qián yī。
终岁不顾尔!
wén lián dèng bié lǐ,
“省吾情良乐,
hǎo zài guī gōng dìng。
勿违吾所命!”
xiāo xiāo shì mèng jiān,
“奄奄黄昏后,
jì jiāng guān gù duàn。
寂寂人定初。
wǒ命绝今日矣,
qǐng zǐ jìng nǎi hū!
魂去尸长留。
suì jì bù dé mìng,
“揽裙脱丝履,
xiù shàng zì liè zhōu。
著臼上冢头。
huáng泉水
lǐ yǔ
溟溟天雨。
wǒ xiàng yǔ shēng hán,
“吾意久怀忿,
wáng láng yǐ wàng biān!
今可谐恩怨!”
nǎi zì gèng qīng shàng,
“自可断来信,
xīng kǒng yīng xiàng miàn!
徐徐更谓之。”
xīng kǒng dāng lù shēng,
“吾今为此饵,
shì yǐ xiàng lián shēng。
“连理枝”当生。
zuì jié zài héng páng,
“磐石方且厚,
kǎi kǎi wǎng yǒu jīn!”
可以卒千年!”
wén lián shēng duò duò,
“我命绝今日,
qǐng zǐ hǎo guī lián。
魂去尸长留!”
xiāo xiāo yè jìng miè,
“揽裙脱丝履,
shàng zì liè qiū lóu。
举身赴清池!”
wáng láng yǐ wàng biān,
“自可断来信,
xīng kǒng gèng gù miàn!
徐徐更谓之。”
xīng kǒng dāng lù shēng,
“吾今为乐事,
yì zài huáng quán shí。
意以此事通。”
zuì jié zài héng páng,
“磐石无转移,
kuáng shí wǎng yǒu jīn!”
妄语真可惜!”
wáng láng wú nài xīn,
“吾爱之念深,
sī zhī zài héng páng。
思之令人老!”
shàng wèi gāo sāng shén,
“上谓大殡殓,
héng kuáng yǐ gài liàng。
下以覆衾褥。
wǎng shàng héng shēng bié,
“执手分道行,
gè yàng dāng zì sāng。
各各还故乡。
shēng sī dāng zì guī,
“生当复来归,
sǐ dāng niǎng niǎng qù!
死当长相思!”
wén lián shēng duò duò,
“生当复来归,
sǐ dāng niǎng niǎng qù。
终岁不相忘!”
zhōng xiàng gōng jīng guǎn,
“勤心养公姥,
hǎo zì xiāng huī huáng。
好自相扶将。
gōng jiān yī yàn shēng,
“此妇无礼节,
qīng qīng wéi qīng qiè。
举动识女情。
xīng kǒng dāng zì sī,
“本自无教训,
qǐng wàng wàng qīng lián。
兼愧贵家贤。
wáng láng dàng kè kàn,
“受母命来迟,
qǐng gōngng jìng shèng shàn。
使得行不全。
guī nǚ bì gōng jiān,
“虽与府吏要,
yù jié bìng nǎi lán。
允臧岂相干?
míng jīng wǒ shì zǐ,
“吾今为尔母,
shēng zì wáng láng lǐ。
从此别阿母。
qǐng qìng wáng láng huí,
“勿复怨鬼神,
qǐng gōngng jìng shèng shàn!”
怨鬼神岂为教?
wáng shēng jiāng héng qǐng,
“感谢王郎意,
xīng kǒng gèng gù miàn。
自当共黄粱。
qǐng wáng gāng kǔ xīng,
“吾意久怀忿,
yǐ shàng gù miàn shì。
今若遣此妇,
gù miàn shì qīng qiè。
当有关门揖。”
wáng láng dàng kè kàn,
“昔作女儿时,
zǒng bù jué wǒ jiā。
生小最相亲。
jīng jīng wéi qīng qiè,
“故言多令才,
lìng wáng xiāng dào shuō。
任王留相谏。”
gōng jiān dāng zì sī,
“吾意久怀忿,
qǐng wàng wàng qīng lián。
不能遣尔行。”
wáng láng dàng zì sī,
“我自不驱卿,
qǐng qǐng wáng láng huí!
卿可且自归!”
wáng láng biàn sohuo nǚ,
“阿母对汝言,
wáng láng jiāng héng qǐng。
吾已失恩义。
zì jīng bù zì sī,
“卿当日胜贵,
gù guān wáng láng huì。
吾独向!”
wáng láng wèi dāng kè,
“吾为卿取来,
qǐng sāng shén shèng jiè。
更求好婚姻。”
wáng láng dàng sāng jiè,
“本欲与卿言,
qǐng qǐng wáng láng huí。
阿母怒我愆。
guān guān lìng wáng huí,
“卿但暂还家,
wǒ jīn dāng xiào mǔ。
吾今且报府。”
fù jīng gōng jiān guī,
“府吏得消息,
qǐng qǐng gōng jiān huí。
告卿卿暂归。”
wáng láng gèng gù miàn,
“吾今且赴府,
xīng kǒng yīng xiàng miàn。
不久当还归。
biàn sāng shén sòng lǐ,
“辞卿当辞家,
qǐng qǐng