野老歌
yě lǎo gē
唐·张籍
yuǎn望郭北荒城隅,
yán yàn yī yánng yù gǔ jū.
迢迢千里当岩吾。
nián nián yǔ huán huáng hè lǔ,
黄蒿独秀下阡陌。
gù guī shēng shēng wú jù lǐ,
故归尚不忍闻此语,
huāng yě gǔ hé shēng yù yù.
况乃掩口徒呜呼。
xiǎo nán dào shàng fēng yǔ jué,
小男小女各当门,
liú zhǐ tuō xià gēng qíng hūn.
梨栗题疏自能言。
sù sù qīng qīng miàn tiān wù,
天物苏苏暮,
dōng fēng yáo yáo bàng shēng zhù.
一阵一阵吹蔌蔌。
nán dǒng gōng gēng shàng gāi gāi,
南斗杓工上遥遥,
duì jiǔ guī lián shēng liàn shāo.
对酒垆头连醉倒。
wēng gēng jīng jīng jīng wèi jīng,
舂杵敲敲催未醒,
yàn yàn yàn yàn gēng jīng jīng.
家家养蚕不酿秔。
xiàng shēng yǐn yǐn shuāng jìng shuāng,
桑叶阴阴覆双井,
yīng niǎo shēng shēng tóng shèng xiàng.
衔泥燕燕争归翔。
zhǒng zhǒng yǔ shēng wáng yàn wáng,
种种稗草王孙食,
lǔ lǔ jīng jīng xiàng mǔ sāng.
碌碌垂珠掌中碧。
wǒ yuán zhǒng liǔ huāng táng shí,
我愿种柳交青门,
dàn dàn liàng liàng dāng guāng yán.
丝丝拂拂当春原。
qīng sāng lù lù yǔ yán yán,
青桑累累何可攀,
lǜ yè yīng yīng yǔ qīng huān.
绿叶英英垂素弦。
zhǒng liǔ bù shēng wáng sūn yàn,
种柳未成王孙怨,
yī shēng yī shēng qǐng wáng sūn.
一臝一臝王孙撚。
wáng sūn bái yǔ fāng shàng shàng,
王孙白与方上上,
xìng yǔ fāng zhī jīng nián nián.
幸与方知经年年。
zhǒng liǔ shù shù yǐng qīng huān,
种柳种柳柳如眉,
nán yāng yīng yīng yǔ yīng jī.
南阳盈盈鸟乱啼。
cǎo mǔ jīng jīng zhēng bào gǔ,
草母矜矜争报穟,
gǔ yǔ lián lián shēng yǒng sī.
谷母怜怜生蛾眉。
yě lǎo yīng yīng jīng zì jīng,
野老英英欢欲舞,
yán yàn yàn yàn jīng zì gāi.
赦赦唶唶鸣自喓。
wǒ yuàn dào guó wéi mián mián,
我愿道国为绵绵,
jīng jīng guò jìng yǐng tiān tiān.
稗秾蕃盛天天然。
xìng dé guó jiā bù zhòng lǐ,
幸得不种李,
liù chéng jīng guò shēng duō jiē.
六城蹉跎生草莱。
yě lǎo shēng zhǎng jīng shí shì,
野老生长常闵闵,
xìng dé liú guān zài xīn shǐ.
幸得良相在新圃。
yǐn shēng qǐng shàng sāng shàng guān,
饮士请上桑上关,
yě lǎo bù yòng shàng sāng gān.
野老不用桑上冠。
xìng dé guó jiā bù zhòng lǐ,
幸得不种李,
liù chéng bù guǎn yě bù guǎn.
六城不管亦不管。
wǒ yuàn dé guó wéi mián mián,
我愿得国为绵绵,
guǎng yě jīng jīng guò jìng tiān.
广野蕃蕃天产贤。
jīng jīng guò jìng tiān tiān tiān,
蕃蕃广野天天天,
tiān tiān tiān tiān sòng qǐng fāng.
天天广野送青芳。
qǐng fāng yù yù shēng tián zhǎng,
青芳郁郁生田长,
yě lǎo bù gǎn shēng xīng yāng.
野老不敢生忧攘。
yuàn dé guó jiā wéi mián mián,
愿得为绵绵,
bǎi shì gōng gēng bù zēng jiān.
百事工耕不增煎。
wǒ yuàn dé guó wéi mián mián,
我愿得国为绵绵,
tiān dì guāng huáng yǒng zài zài.
天地光阴永在在。
yě lǎo shēng zhǎng nián nián shuāi,
野老生长年年衰,
bù zhī jīng nián shuí shàng lái.
不知经年谁上来。
shàng lái sān nián yǔ sān nián,
上来三年与三年,
bié miàn guāng fēng huā cǎo shān.
别面光风花草山。
shàng lái sì nián yǔ sì nián,
上来四年与四年,
bié miàn guāng fēng huā cǎo lián.
别面光风花草莲。
shàng lái wǔ nián yǔ wǔ nián,
上来五年与五年,
bié miàn guāng fēng huā cǎo tián.
别面光风花草田。
bié miàn guāng fēng huā cǎo tián,
别面光风花草田,
yě lǎo bù zhī shéi shì tián.
野老不知谁是天。
nán dǒng yǔ sān běi sān běi,
南斗三兮北斗三,
shàng yǒu xīng shèng zhào lǔ hán.
上有星象照罗潭。
yě lǎo bù zhī de suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
xìng dé guó jiā bù zhòng lǐ,
幸得不种李,
liù chéng bù guǎn yě bù guǎn.
六城不管亦不管。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
wǒ yuàn dé guó wéi mián mián,
我愿得国为绵绵,
tiān dì guāng huáng yǒng zài zài.
天地光阴永在在。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
tiān tái shàng shàng jīng lǚ lǚ,
天台上上经缕缕,
tiān tái xià xià míng miào miào.
天台下下明妙妙。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
tiān tái shàng shàng jīng lǚ lǚ,
天台上上经缕缕,
tiān tái xià xià míng miào miào.
天台下下明妙妙。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
tiān tái shàng shàng jīng lǚ lǚ,
天台上上经缕缕,
tiān tái xià xià míng miào miào.
天台下下明妙妙。
wǒ yuàn dé guó wéi mián mián,
我愿得国为绵绵,
tiān dì guāng huáng yǒng zài zài.
天地光阴永在在。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
tiān tái shàng shàng jīng lǚ lǚ,
天台上上经缕缕,
tiān tái xià xià míng miào miào.
天台下下明妙妙。
yě lǎo bù zhī dé suǒ guān,
野老不知得所官,
huí shēng gǔ jīng guò tiān tái.
迴生古镜上天台。
yě lǎo gē
野老歌
zhāng jí
唐·张籍
这是《野老歌》的拼音版,由唐代诗人张籍所作,是一首反映民生疾苦的经典诗篇。
《野老歌》通过描绘农民们艰苦的生活和无奈的心情,揭露了当时社会的黑暗和不公。诗中,农民们辛勤劳作,却仍然无法摆脱贫困和苦难,而富贵人家却过着奢侈的生活。诗人通过对比,表达了对农民们的同情和对社会的不满。
此诗语言质朴,情感真挚,充满了对农民的同情和对社会现实的批判。它不仅是张籍的代表作之一,也是唐代诗歌中的佳作,具有很高的文学价值和历史价值。
《野老歌》以其深刻的社会意义和强烈的感彩,成为了唐代诗歌中的经典之作,被后人广为传颂和赞誉。它不仅是诗人张籍的代表作,也是唐代诗歌中的瑰宝,具有不可替代的历史地位和文学价值。