子衿
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
但为君故,沉吟至今。
qí le cháng tǎng zhōng yǐng ,
哦,那坎坷的长廊影,
làng ěr zài wǒ xīn 。
浪儿沉浸在我心中。
zhé jìng yǐ níng sī xīn wèn ,
折叠的纸翼,寄去我寸心问,
nǎo làng rén guī wèi 。
恼人归未?
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
zhé jìng lán zhōng zì yǒu shì ,
折叠的蓝中自有字,
qǐng jūn xī dī lán 。
请君细睇蓝。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
zì jǐng duō nián bié gù luán ,
自寄多年别故园,
yīng gāi shēng hèn huān 。
应改生恨欢。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
jiāo jiāo qīng shàng yǐn lǐng shēng ,
皎皎青上隐伶生,
làng èr shēng yōu yín 。
浪儿生幽音。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
zǎo rì xī shēng guī lǔn dàn ,
早日兮升归乱弹,
nǎo rén jīng qǐng ān 。
恼人清静安。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
qǐng jīng nán guò wèn guī fāng ,
请经南柯问归芳,
làng èr shēng yōu yín 。
浪儿生幽音。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
啊,青青子衿,悠悠我心,
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
qǐng jūn zài yī jiǎo wǒ de sī nián ,
请君再一撷我的丝年,
yǔ wǒ gòng jīng shēng 。
与我共今生。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
qǐng jūn zài yī jiǎo wǒ de sī nián ,
请君再一撷我的丝年,
yǔ wǒ gòng jīng shēng 。
与我共今生。
qīng qīng zǐ jīn , yōu yōu wǒ xīn 。
青青子衿,悠悠我心。
dàn wéi jūn gù , shèng zì kāng zhǐ 。
但为君故,沉吟至今。
qǐng jūn zài yī jiǎo wǒ de sī nián ,
请君再一撷我的丝年,
yǔ wǒ gòng jīng shēng 。
与我共今生。
【翻译】
青青的是你的衣领, 悠悠的是我的心境。
纵然我不曾去会你, 难道你就此断音信?
青青的是你的佩带, 悠悠的是我的情怀。
纵然我不曾去找你, 难道你不能主动来?
来回踱步借以消忧, 低头思量为你弹琴。
难道那青青的佩带, 比不上琴瑟可亲?
朝思暮想难见一面, 叫我怎能不忧怨?
青青的你的衣领, 悠悠我的心境。
纵然我不曾去会你, 难道你就此断音信?
青青的是你的佩带, 悠悠的是我的情怀。
纵然我不曾去找你, 难道你不能主动来?
走来走去张眼望你, 寻遍四方不见你影。
东张西望不见你来, 叫我怎能不伤心?
青青的是你的衣领, 悠悠的是我的心境。
纵然我不曾去会你, 难道你就此断音信?
青青的是你的佩带, 悠悠的是我的情怀。
纵然我不曾去找你, 难道你就不能主动来?
脚步虽移心却在彼, 你在他乡可知道?
一天到晚没停止思念, 我却只落得愁烦又烦恼。
青青的你的衣领, 悠悠我的心境。
纵然我不曾去会你, 难道你就此断音信?
青青的是你的佩带, 悠悠的是我的情怀。
纵然我不曾去找你, 难道你就不能主动来?