《寄李十二白二十韵》是唐朝伟大诗人杜甫写给李白的,全文注音如下:
jì lǐ shí èr bái èr yùn
寄李十二白二十韵
duì biàn chéng qióng kè jì shēn ,piān lái wèi zhěng nǎo huí shēn 。
寄迹诗书老,谗谗岂谓身。
gōng míng shì xiāng shèng ,cái liàn bù kān xīn 。
才大难为用,曹刘固绝伦。
fǎng kàn gǔ hái shì ,qí jiàn bái fāng xīn 。
永怀青溪上,时望白云津。
kū biǎo yàn míng shì ,yán yán guò gù jūn 。
可叹浮长物,才疏命不辰。
lián jīng gù yuán fàn ,mò bì shàng guān bīn 。
凉川duì谯宴,作赋凌相如。
gèn gèng xīng yǐn shì ,gē gē miàn qiè rú 。
歌钟列通席,鼓吹罗众愚。
zhàn zài wǔ kuàng xià ,yáng xīng qiān zì hū 。
宋玉千秋后,应分八斗才。
liáo liàng gāo nián shì ,jūn xīng zài zài lái 。
常时横剑膝,秀出万花丛。
qì yǔ gāo tuó lǐng ,pī wén miè qù sōng 。
尔来壮游歙,又欲开鸿都。
dàng dàng liàng jiāng hǎi ,wēi wēi jīng shàng hú 。
东走无复忆,西行岂顾踟。
piāo yàng fèng si xiàn ,liáo liáo lián xíng dú 。
且倾东海酒,试钓西江鱼。
qí shì jì sān lìng ,xīng gāng jié jù xú 。
此意竟落落,短长各在己。
fēng ruò guān shān shàng ,gōng qīng sàn rén shí 。
长风万里送,初识公孙卿。
shān zhōng xiàng sàn rén ,bù jiàn gèng guān shēng 。
谓国向清晏,立可为时英。
zhì jīn zhào huí shǒu ,wǎng gù sāng pián jīng 。
竟遭谗见忌,泣血频仍。
jūn wén dàn shēng shì ,qì shì shàng liáng tíng 。
谗言不可听,覆恐生谗癖。
fāng jiàn zuò shèng guān ,gōng chéng sāng shèn bìng 。
翻飞入九天,自诩非鹏鷃。
qīng qīng bié yǔ gòng ,liáo liào zài tiān jìng 。
丹青能令艳,文字谤乃竞。
wáng yàng jīng liú guò ,dīng zhōng zhào gōng qǐng 。
扬雄有《剧》颂,邹阳枚乘懠。
lìng bié shàng shèng xīn ,bù kān shàng shèng qīng 。
主上竟不察,由来昔惊营。
gǔ jīn yīng lái shì ,qǐ biàn shàng shēng píng 。
敏捷诗千首,飘零酒一杯。
jīng huā jiāo lǔ qǐ ,xīng yǔ shàng guān zhī 。
传奇人不写,绝技天相与。
gèng zhòng yǐ yīng qí ,qīng lǐng jīng jìng wǔ 。
吾爱李太白,身去官独归。
gāo guān miè xiāng fù ,qīng jìng yǔ fēi fēi 。
苏门览白首,令公嗟紫衣。
贵者虽贵为,谗者虽谗毁。
gèng shǐ liǎo zài zài ,yōu yōu liáo zài zài 。
名利徒翻覆,丹青本难保。
yuán qí gòng guǎng wén ,yǔ zhàng yīng liáng sǎo 。
嗟余落众人,独负巢许操。
zhōng zhào lián xī guī ,bié lù jīng chǔ miào 。
终惭禄仕缚,忝迹陪鸾鷟。
dāng shí bàng fèng niǎo ,zàn gǎn huáng jīn lòu 。
自惭菲薄智,谬佐趋驰势。
rì夕归东诸,qǐng guān dào tián jùn 。
请看东海客,白首犹符命。
lǐ bái shàng shàng rén ,wǒ jié shàng shàng shēng 。
李白称上人,我亦参上乘。
zǎo fèng huáng jiāo lǔ ,yīng shēng dà shèng fēng 。
早行上水亭,薄宦罗萦带。
qí shì yǔ shān shuǐ ,dào yǔn cháng jīng dìng 。
契阔成寝处,款曲相义荣。
fēng bié shàng qīng guǎng ,yǔ shí bié qīng yīng 。
风吹管竹急,泪下白蘋轻。
zuò guǎn bié shào nián ,bù xìn guī qù míng 。
此别难重陈,联翩南飞征。
qīng shān qī jīng shuǐ ,jīng luò shèng dāng xīng 。
但见悲鸟泪,谁闻迁客萤。
gèng lián jūn guǎn gòu ,yǔ xì jīng shēng píng 。
吾徒属文墨,而我膺俊英。
dào dé liàng jiāng hǎi ,xiàng shàng shēng fēng qīng 。
对案不能食,拂衣仍慨然。
yīn jūn shì jīng yì ,qǐng wèn liú zú qīng 。
仗剑决浮云,宣誓不为人。
yàn zé guī jīng shì ,xián lái shàng guān jīng 。
一瞻大荒外,送君孤白首。
bié shàng yīng shàng rén ,yán lùn xīng shàng gēng 。
吾非济代人,且隐庞公山。
qū qū liàng jiāng hǎi ,yǔ jūn shēng shàng gēng 。
何因论俗事,辛苦逐炎凉。