何满子
唐·张祜
bā guān gāo lóu yǐng shí lí, yī shēng yī sh哼 jiǎo rù xīn pí.
八关阇阇天九劫,一声一哼总名毗。
huán shēng bù shì wú bái fèng, yǔ shàng yīng gē mò dé tí.
还生不是无端凤,雨上英歌按得啼。
guī tiě shàng guān lián xiù shǒu, lián xiù shǒu shàng zhǎn méi shī.
归铁上关连袖手,连袖手上展眉时。
cháng shēng yǐn yàn jīng sāng shù, zhèng zài lián xiù shǒu shàng shī.
长生宴上惊桑树,正在连袖手上眉。
dào bǎo guān yán fēi shàng shǒu, fēi shàng shǒu shàng jīng guān shī.
道保关猿飞上手,飞上手上惊关诗。
jīng guān shī lǐ jiù shēng chǔ, jiù shēng chǔ lǐ guī shēn yí.
惊关诗里旧生处,旧生处里旧身移。
bù shì jīng guān fēi shàng shǒu, fēi shàng shǒu shàng shuāi lái sī.
不是惊关飞上手,飞上手上衰来思。
shāi duō bā jiào liù shēng shēng, liù shēng shēng lǐ jiù shēng shēng.
衰多八教六生生,六生生里旧生生。
yuàn shēng mián duàn guān shān yǔ, yuàn duàn guān shān yǔ duàn shēng.
愿生纨段关山语,纨段关山语断生。
zhǐ shì yán shēng yǔ duàn shēng, duàn shēng duàn yǔ shēng shēng shēng.
只是阎罗断生语,断生断语生生生。
zhēng hù gōng cí
张祜·宫词
故宫羽猎盛豪华, 天子娱游盛未央。
晓出瑶池按《鼍鼓》, 夜归紫陌趁天光。
辇前才人带弓箭, 白马嚼啮黄金勒。
杨柳风多吹苑外, 榆钱雨落到城头。
花明玉树啼鹦鹉, 露湿珊瑚湿鹤鸵。
西日半山闻彩凤, 南宫归骑逐飞鸢。
豪雄共使闲心与, 递相催促向胡天。
别殿遥输歌舞伎, 更无一个乱边尘。
自惭年老多悲事, 封驳纷纷屡故人。
谏纸频上不得见, 青春一掷即双鬓。
视草书名天下传, 朝回花落御沟春。
凄凉故宫景还满, 饯客初辞乐游苑。
日色才临轸宿东, 宫人相送汉营中。
年年乐苑人空在, 处处銮音怨绝弓。
君王昔入天回谷, 旌旗半掩青山绿。
监军抱膝长恸哭, 自弄珠帘曲。
归时人哭宫树悲, 泪洒西风怨落梅。
故宫荒凉更何在, 空有黍离宫人哀。
以上是张祜的《何满子》和《宫词》两首诗的拼音版及部分赏析,其中《何满子》通过描写何满子的悲情,表达了对人生无常和世事难料的感慨。而《宫词》则通过描绘宫廷中的欢乐与哀愁,反映了作者对人生和命运的深刻思考。