《哀王孙》是唐朝诗人杜甫的作品。这首诗的拼音版如下:
āi wáng sūn
哀王孙
táng dù fǔ
唐 杜甫
wáng sūn shēng nǎi bāo xiù yù , zōng shì gōng xíng jīng sàn kù 。
哀王孙兮仙去兮,山间野田谁得而知之。
shēng lǐ jiāo zé kǒng yīng nuò , liǎng bìn lái shàng guò shí qī 。
少壮能几时,鬓发各已苍。
shàng guò wǔ guān lǐng , qì shù sān liú hán 。
试看剑齿虎,渐渐身无力。
àn bié xíng lù nán , dāo jiāo suì fēng lì 。
焉能更持热,执子作脍(kuài)炙。
fù yán shàng guó jīng , wéi lèi shàng guó shēng 。
扶弱昔者云共扰,贵壮而今乃孥(nú)行。
kǎi téng yóu hào hào , gāo jǐng guò cháo cháo 。
岂知今汉仍,豺狼在邦域。
àn kè miè dǎo lǐng , cǎo shù jīng qí qí 。
哀哉两言决,战血日已积。
dàn yàn biàn biān zhōng , lái fēi yàn yú qí 。
嗟嗟万乘君,几曾识干戈。
nán lǐng jīng qǐng xù , xiōng nú jì lǔ nán 。
生人莫余悉,太山一崩颓。
wáng sūn gāi lǔ jǐ , xíng mài zài zāi zāi 。
王孙兮安在,乱世兮何来。
jīn yǐ liù hǎi wáng , jīng xíng shàng guó yáng 。
鄱阳五翕七棹,汉家昔时强。
qīng shāo liè jiù guó , gòng jìng gōng yīng láng 。
一朝云雾散,万里肃荒荒。
fěng huáng shēng chǔ shàng , fēng yǔ xīng wǔ liáng 。
我徒得妙选,书夜心琅琅。
kě lián sài běi wēng , liàng wéi yī shēng shāng 。
可怜赴战骨,犹是国士戍。
zhōng zuò biàn shàng guó , liè fǎng xīng gāng jiāng 。
中臣陷贼臣,独贤为戎攘。
biàn shàng guó shàng guó , qīng shāo guò liáng liáng 。
辗转道途间,旌旗日相望。
qǐ zhǐ shàng guó gōng , yīng sāi shàng guó gōng 。
咫尺但趋避,径须持吴弓。
shàng guó jiāng jìn qǐ , xià jiāng shēng yù lóng 。
安得上车辇,一挽西北风。
wǎng wèn shàng guó dǒng , guó yǔ jīng shēng wáng 。
万乘方渐远,云车何灱燎。
lèng shàng guó shàng guó , wáng sūn gāi lǐ liáo 。
愿见休明时,四夷悉正服。
dàn shēng zhōng yuán shàng , fēng jǐng gòng cāng cāng 。
中原有,况在异姓旁。
zuò shí duō shēn suì , jīng wéi jiù zhāng liáng 。
助乱非吾志,避乱无吾乡。
dāo jiāo suì fēng lìng , zài zài liàng jīng cháng 。
所愿忠信兮,得以报明扬。
fēng nián duì xìng duì , yīng xìng liàng xiāng wéi 。
永言封禅颂,未可择贤良。
dāng nián jiǔ gōng shàng , sàn rù yīng wáng yáng 。
吾友老惜别,尊酒话凄凉。
yǐn wǒ sāng shù jiǔ , qiāng yīng wèi qīng shāng 。
吾孤事反覆,把酒话凄凉。
jīng shēng shàng guó shàng , jīng dǐng shàng guó dǐng 。
忧国孤臣泪,来滴名贤像。
dān xīn shàng guó xiàn , yàn yàn miè lóng fēi 。
汴水日东渐,戍鼓何时归。
dàn yàn biān shàng guó , bié yǔ shàng guó wéi 。
万姓垂泪眼,一臣执棓(fá)衣。
qǐ liàng shàng guó yì , shàng guó suī duō jiāo 。
怜见翔鸾(luán)意,歊(xiāo)呼逃难猱。
gào yǔ liáo liàng shàng guó shàng , guān jūn zài zài jīng guāng yáng 。
郑公魏公之业,吾王何日疆。
这首诗的读法解析如下:
这首诗的题目是“哀王孙”,意为“哀悼王孙”。杜甫在诗中表达了对王孙(可能是指唐朝皇室成员)的哀悼和惋惜之情。整首诗情感深沉,语言凝练,通过对王孙命运的描绘,反映了唐朝末年的和的苦难。
在诗中,杜甫运用了丰富的意象和象征手法,如“山间野田”、“剑齿虎”、“豺狼在邦域”等,这些意象不仅描绘了王孙的处境,也暗示了唐朝末年的局势。杜甫还通过“少壮能几时,鬓发各已苍”等诗句,表达了对时光流逝、岁月无情的感慨。
杜甫在诗中运用了大量的典故和象征,如“凤皇生楚上,风雨兴五梁”、“中原有,况在异姓旁”等,这些典故和象征不仅丰富了诗歌的内涵,也增强了诗歌的艺术感染力。
整首诗以哀悼王孙为主线,通过对王孙命运的描绘,反映了唐朝末年的和的苦难。杜甫也表达了自己对的忧虑和对的同情,体现了他的忠诚和责任感。
在情感表达上,杜甫的这首诗充满了深沉的哀悼和惋惜之情,通过对王孙命运的描绘,让读者感受到了唐朝末年的和的苦难。杜甫的诗歌语言凝练,意象丰富,具有很强的艺术感染力,使读者能够深刻地感受到他的情感。
杜甫的《哀王孙》是一首情感深沉、语言凝练、意象丰富的诗歌,通过对王孙命运的描绘,反映了唐朝末年的和的苦难,同时也表达了自己对的忧虑和对的同情,体现了他的忠诚和责任感。