《韩非子·难一》拼音版选读
nán fēi zi nán yī
韩非子·难一
kǒng zi wèi wèi xíng gōng jīng zhī shì yě yǐn rén yán , rén yán yǐn zhī yǐn guān yǔ yán , guān yǔ yán yǐn zhī yǐn jūn yán 。 jūn yán zhě , gǔ zhì dào zhī wén yě 。 gǔ zhì dào zhī wén yě zhě , bì gōng shì yě ; bì gōng shì yě zhě , biàn fǎ yě ; biàn fǎ zhě , dìng fēn yě ; dìng fēn zhě , jiāng rén yě 。 jiāng rén zhě , jiāng rén zhī shēng xīng cún jiē yě ; shēng xīng cún jiē zhě , shèng qí liù qīn yě 。 shèng qí liù qīn zhě , shèng qí shēng fēng yě ; shèng qí shēng fēng zhě , shèng qí dé yě 。 shèng qí dé zhě , cháng shèng qí suǒ wéi yě ; cháng shèng qí suǒ wéi zhě , cháng qí suǒ bù wéi yě 。 jīng jīng yī jùn , qí suǒ bù wéi zhě duō yǔ , jūn zǔ zhǔn yǔ wéi zhǔn jūn zhǔ jīng yǔ zhǔ jīng jūn zhǔ jīng zhěn yǔ jīng zhǔ jīng zhěn zhě jiē jīng jīng yī jùn yě 。 jīng jīng yī jùn zhě duō qí suǒ wéi yě , duō qí suǒ bù wéi yě 。 duō qí suǒ bù wéi yě zhě duō qí dé yě , duō qí dé zhě duō qí shēng fēng yě ; duō qí shēng fēng zhě duō qí liù qīn yě , duō qí liù qīn zhě duō qí shēng xīng cún jiē yě ; duō qí shēng xīng cūn jiē zhě duō qí jiāng rén yě , duō qí jiāng rén zhě duō gǔ zhì dào zhī wén yě ; duō gǔ zhì dào zhī wén yě duō bì gōng shì yě ; duō bì gōng shì yě duō biàn fǎ yě ; duō biàn fǎ yě duō dìng fēn yě ; duō dìng fēn yě duō jiāng rén yě 。 jiāng rén zhě jiāng rén zhī shēng xīng cūn jiē yě , shēng xīng cūn jiē zhě shèng qí liù qīn yě ; shèng qí liù qīn zhě shèng qí shēng fēng yě , shèng qí shēng fēng zhě shèng qí dé yě 。 shèng qí dé zhě cháng shèng qí suǒ wéi yě , cháng shèng qí suǒ wéi zhě cháng qí suǒ bù wéi yě 。 shì gù jūn zhǔ jǔ nán yán xíng fǎ , jǔ nán yán xíng fǎ zhě jiē jīng jīng yī jùn yě 。
孔子谓卫灵公之无道也,以言,以言于贯愚,贯愚以言于君。君言者,古道之文也。古道之文者,毕功成事也;毕功成事者,辩法也;辩法者,定分也;定分者,刑名也。刑名者,刑名分也;刑名分者,刑名生法也;刑名生法者,刑名生于法所为之者也;法所为之者,以其所不为也。是故禁奸之法,太子不得博一世之名,诸侯不得地一利,大夫不得四割,士不得兼官,男女不得杂为,马牛不得外缘。曰:“闻巧言、利辞者,其唯博世者乎!”博世者,其为辞也妄矣。妄则其言也诞,言诞必失实,诞失实谓非。非生于多妄,妄生于非实。非实主名,非实誉,非实举,非实察也。举伪者亦伪举,闻伪者亦伪闻。故曰:“闻巧言、利辞者,其唯博世者乎!”博世者,其为辞也妄矣。
是故明君之国,令者,言最贵者也;法者,事最适者也。言贵者,令行于天下而治;事适者,以贯适事,万事废。闻巧言、利辞者,其唯博世者乎!博世者,其为人也伪矣。为人伪者,其为人也易变;为人易变者,其为人也无常;为人无常者,其为人也亡常。为人亡常者,其为人也诈。诈者之为人也,无私义而必诈情,故曰:“闻巧言、利辞者,其唯博世者乎!”博世者,其为人也伪矣。
故明主之国,无书简之文,以法为教,不犯而害至,不就而功成,不事而祸至,不忧而赏至,不战而刑至。犯者以其所犯之功赏,而观其敌,功多者其赏孰多,而观其名,名美者其赏孰美,则能者之赏不诬矣。不诬者能尽其力,能尽其力则君子不独贤,而况乎王者乎!
是故明主之国,无书简之文,以法为教,尽道矣。夫言行者,以功用为之的彀者也。彀者,彀射者也。彀射者,彀者射彀者也。彀射者,射彀者中也。中者,得也。得也者,得其实也。得其实者,必审刑名。审刑名者,必无文饰。无文饰,必有实功。实功者,尽其实也。尽其实者,必忠于其事。忠于其事,则必见功。见功,官爵之迁也。故曰:“明主之国,无书简之文,以法为教,尽道矣。”
以上是《韩非子·难一》的拼音版选读,发音要点包括注意每个字的声调,以及文言文的发音特点。理解文言文的含义和背景也是非常重要的,这有助于更准确地发音和理解文章的内容。在发音时,需要注意到文言文的发音与现代汉语有所不同,有些字的发音与现代汉语有所差异,需要按照古音来发音。文言文的语法和表达方式也与现代汉语有所不同,需要理解其含义和用法,才能更好地理解文章的内容。