清平乐·红笺小字·宋晏殊
hóng jiān xiǎo zì xiě qián tián , jì dào qíng lián 。 qù sòng yān yán 。
红笺小字,写情寄侃侃,空恨音容宛转。 yǎo zhù jīng shēng yī shàn , nán xiàng jiù shí kān 。
乍诵得、离肠万转。似知我心,耽乐顺易也难。
yǐn yǔ wàng dēng lún , suì suì hán shēng zhù yǔ , zhōng yǒng xiāng jiàn 。
拟把名花朝暮,有、似情未展,况空阶、时有飘香,帘垂双燕。
bèi shēng shēng · dēng lú lǐng yè yīng sān gè , yuè shàng lán gān 。
衾枕欹斜,灯已尽、夜更寒。 lǐng huā duì jiǔ , dàn wén sāng duì , jìng yǔ shēng gān 。
枕上�佗山,似我别后,辗转重嗟何甚。 hái yǒng hòu , huán dāng lái shèng shì , jīng guò yuán lián 。
还似我、当来别事,溪上鸳鸯,一睡一千年。
wèn lái yīng shì jiàn , huán gù yàn lái shí yǐ , jǐn shàng yán hán 。
问来雁、书中消息,雁在回时,人成各。
nán gù yǔ shēng xiāng , zhèng shì xiù mián sī jǐn , shēn shì lián lái 。
今宵正对初弦,眉叶细、翠颦双黛,愁至凌晓,带花鬓乱鬓慵理。
kè zì zhǔ shēng huān , jiē hòu duàn xiāng sī nán suì , zài jiàn zài lián 。
奈愁入庾肠,已自不成欢,那更催诗,宝瑟弦柱,都触遍、旧愁何向。
yě yǔn hǎo qiáng sēng 、 bù jiàn qí miàn , dé dé jiāng shēng shàng 。
也拟倩、韩郎为按,又恐伊、不记前欢,后事凄凉。
wáng 孙sān变调《木兰花》此词,写词人思念意中人而不得见之情。全词语言纡徐宛转,语淡而情厚,写词人细腻幽微的情思,既深曲又隽永。
拼音版
hóng jiān xiǎo zì xiě qián tián , jì dào qíng lián 。 qù sòng yān yān 。
hóng jiān xiǎo zì xiě qíng jiān , jì dào qíng lián 。 qù sòng yān yān 。
yǎo zhù jīng shēng yī shàn , nán xiàng jiù shí kān 。
yǎo zhù jīng shēng yī shàn , nán xiàng jiù shí kān 。
yǐn yǔ wàng dēng lú lún , suì suì hán shēng zhù yǔ , zhōng yǒng xiāng jiàn 。
yǐn yǔ wàng dēng lú lún , suì suì hán shēng zhù yǔ , zhōng yǒng xiāng jiàn 。
bèi shēng shēng · dēng lú lǐng yè yīng sān gè , yuè shàng lán gān 。
bèi shēng shēng · dēng lú lǐng yè yīng sān gè , yuè shàng lán gān 。
qīn zhěn qī xié , dēng yǐ jìn 、 yè gèng hán 。
qīn zhěn qī xié , dēng yǐ jìn 、 yè gèng hán 。
lǐng huā duì jiǔ , dàn wén sāng duì , jìng yǔ shēng gān 。
lǐng huā duì jiǔ , dàn wén sāng duì , jìng yǔ shēng gān 。
wèn lái yīng shì jiàn , huán gù yàn lái shí yǐ , jǐn shàng yán hán 。
wèn lái yīng shì jiàn , huán gù yàn lái shí yǐ , jǐn shàng yán hán 。
nán gù yǔ shēng xiāng , zhèng shì xiù mián sī jǐn , shēn shì lián lái 。
nán gù yǔ shēng xiāng , zhèng shì xiù mián sī jǐn , shēn shì lián lái 。
kè zì zhǔ shēng huān , jiē hòu duàn xiāng sī nán suì , zài jiàn zài lián 。
kè zì zhǔ shēng huān , jiē hòu duàn xiāng sī nán suì , zài jiàn zài lián 。
yě yǔn hǎo qiáng sēng 、 bù jiàn qí miàn , dé dé jiāng shēng shàng 。
yě yǔn hǎo qiáng sēng 、 bù jiàn qí miàn , dé dé jiāng shēng shàng 。
发音背后的含义
《清平乐·红笺小写》是宋代词人晏殊的一首词。这首词通过细腻的心理描写和情景交融的手法,表达了词人对远方亲人的思念之情。发音背后的含义,不仅仅是字词的读音,更承载着词人的情感与心境。
1. 情感表达:发音时,每个字词都承载着词人的情感。例如,“红笺小写”中的“红笺”可能暗示着美好的回忆或温暖的情感,而“小写”则可能暗示着这种情感的细腻与深沉。
2. 情景交融:词中的每一个场景,如“灯已尽、夜更寒”或“帘垂双燕”,都通过发音与情感的结合,营造出一种特定的氛围。发音的轻重缓急,可能反映了词人内心的波动与情感的起伏。
3. 心境变化:随着词意的展开,发音背后的含义也在不断变化。例如,从“乍诵得、离肠万转”到“似知我心,耽乐顺易也难”,再到“还似我、当来别事,溪上鸳鸯,一睡一千年”,词人的心境从思念到无奈,再到深深的哀愁,这些变化都通过发音的细微变化得以体现。
4. 文化寓意:中文的发音往往蕴深厚的文化内涵。在这首词中,发音背后的含义可能还涉及了古代诗词中的意象和象征,如“红笺”可能象征着书信,而“鸳鸯”则可能象征着恩爱的情侣。
发音背后的含义不仅仅是字词的读音,更是词人情感、心境、文化寓意的综现。通过准确的发音,我们可以更深入地理解和感受这首词的魅力。