《长干行》是乐府诗旧题,属《杂曲歌辞·清商曲词》类。崔颢的《长干行》是一首叙事诗,反映的是一个女子对丈夫长期未归的埋怨和思念。
qīng jiāng sān bǎi lǐ , guàn guàn sòng háng pái 。
青江三百里, 䢈䢈送客帆。
guǎn zhōng qiāng yǔ lèi , shàng shàng shēng hán yàn 。
暝色蒹葭外, 苍茫戍烟寒。
tāo tóng jīn shì guò , jiē dào yuàn shí nán 。
涛随神女转, 峰过子云残。
bái zhǔ jīng chéng xià , qīng niú diào shuǐ bīn 。
鸟向檐上飞, 云从窗里出。
yuàn wéi bō lù shàng , fāng shí jié xīn lán 。
愿为双黄鹄, 送君千里还。
duò jīng guī nǎn dào , fāng guò shàng cháng gān 。
鄣前过洛水, 洛水清且浅。
qí mǎ bù xī guī , yáng sāo dǎo mián jiǎn 。
鹈鹕昔不到, 遥望天津岸。
guī lái dāng miàn shí , wǒ xiàng dēng duī àn 。
归来当面语, 我欲嗟长叹。
wèn jūn yǒng shén xī , suī guī huò yǐn yàn 。
别时相见难, 不及相思半。
chéng zhě zì gōng xīn , shèng shèng dào yīng tǔ 。
乘月采玉簪, 挂君珊瑚树。
zhàng zhàng nán fāng lǎo , jiā jiā běi gōng fǔ 。
棹棹移海艇, 年年逆浪归。
yīng tái jīng cǎo fā , guī jìng guò lián wēi 。
长干共浮水, 采掇异枝威。
yǐ wǎng lǐ qī shēn , jiāo qíng hé yǔ jīng 。
忆与君别时, 啬道苍江行。
qù duàn gòng jīng shèng , lái shí dào yǔ shēng 。
归时共团扇, 明月照窗棂。
zì jīng wéi jūn lì , shàng guò jīng guò jīng 。
自谓承恩泽, 甚恃君宠荣。
shuò shù jīng nián bié , xiāng sī dào jīn gēng 。
易求无价宝, 难得有情郎。
bù kān shèng yán sì , jīng wéi ruǎn jiào liáng 。
不敢怨金门, 嚄贱妾头堇堇。
zhuàng shì jīng nián zhù , jūn jiā hé chù zhù 。
妆镜巧眉析, 辞床乱如绁。
jūn jiā hé chù zhù , jiān gù shàng cháng duàn 。
君家何处住, 妾身在横塘。
qì shàng qīng qiū shēng , wàn gù shàng yáng shēng 。
停船暂借问, 或恐是同乡。
zhè shī shǔ mín gē fēng shī , gōng qíng bìng shèng yú shàng yì 。
这首诗属于民歌体的诗篇,抒发了商人妇的思想感情。它以白描的手法叙述女主人公的独白,表现她由盼生怨、由怨生悲至悲极生怨的复杂感情。
全诗共分三段,每段十八句。第一段写商人妇由夜思日盼,转怨其夫之久出门未归,进而设想夫之归途迢迢。第二段写她思夫成疾,欲寄锦缎以表相思,而畏夫性俭,恐其见弃。第三段写她欲诉苦衷而不得,怨愤至极。
全诗语言质实,风格婉曲,具有民歌气息。结构上的特点是前后相应,同叙一事,而情意曲折加深。诗中多顶针格,读之如觉江南山重水复,回环往复,饶有韵味。
发音教学:
1. “青”读作“qīng”,声母q,韵母ing,声调一声。
2. “江”读作“jiāng”,声母j,韵母iang,声调一声。
3. “三”读作“sān”,声母s,韵母an,声调一声。
4. “百”读作“bǎi”,声母b,韵母ai,声调三声。
5. “里”读作“lǐ”,声母l,韵母i,声调三声。
其他字词的发音以此类推,注意按照拼音规则来发音,特别是要注意声调。