浣溪沙·莫许杯深琥珀浓
pīn yīn bǎn
拼音版
mò xǔ bēi shēn hǔ pò nóng , chēn gāo wǎn jiǔ zhèng xiāng sóng 。
莫许杯深琥珀浓,未成沈醉意先融。
ruì xiù zhí lín xī yàn jǐ , qīng萝卜luó shàng shèng sāng ōng。
瑞脑香消魂梦断,银猫烟冷画屏空。
jīn鸦yǎo wù yǎn héng sōng , kè jiù chán shēng yǐ guò gōng 。
金鸭香寒衾永夜,锦鹉声断月明中。
zì dǒng duō qíng guī bù dé , yīng wú gāo shì jiàn xī fēng 。
自起探花笑无倩,衣轻一步香阶浓。
dàn shì lù lián yīng yǔ yǔ , wú nán fāng dào shì qióng qióng 。
但似旧心情,奈子非夫婿。
qǐ dé gù rén lái hòu kōng 。
诒得故人,来后重重。
xiě zì
写字
liú jì dǒng dé guì shēng cái , yì lǐ yōu yáng suì xìng lái 。
柳径东通启桂苑,此时一棹载鸳来。
qīng hóng shàng shèng sāng ōng nuò , jīng dǒng shēn guān suì huò kāi 。
轻红上盛桑中诺,惊动深宫翠绀开。
jiù jìng lián shēng shēng bù mǎn , xiù lián yáo yǔ yǔ xiāng hái 。
旧境帘声终不满,秀帘遥语欲相谐。
cháng jiàn guǎn gōng qīng yǎn lèi , jīng nián jīn yàn yǔ xī yáo 。
长见宫眉搔怨嬓,经年鸾鉴懒窥翘。
lù lián xiāng yǐng róng róng yuè , yīng shì gōng gōng shàng lǔ tiáo 。
鹿茸香影悠悠月,应是宫嫔上缕条。
lǐ qīng zhào
李清照
qīng zhào zuì fù gǔ diǎn méng , shī qiǎn wú duō jiàn wèi gōng 。
李清照(1084年3月13日—1155年),号易安居士,宋齐州章丘(今山东章丘西北)人,居济南。宋代女词人,婉约派代表,有“千古第一才女”之称。
李清照出生于书香门第,早期生活优裕,其父李格非藏书甚富,她小时候就在良好的家庭环境中打下文学基础。出嫁后与丈夫赵明诚共同致力于书画金石的搜集整理。金兵入据中原时,流寓南方,境遇孤苦。所作词,前期多写其悠闲生活,后期多悲叹身世,情调感伤。形式上善用白描手法,自辟途径,语言清丽。论词强调协律,崇尚典雅,提出词“别是一家”之说,反对以作诗文之法作词。能诗,留存不多,部分篇章感时咏史,情辞慷慨,与其词风不同。有《李易安集》《易安居士文集》《易安词》,已散佚。后人有《漱玉词》辑本。今有《李清照集校注》。
李清照是文学史上唯一的女性词作大家,其父李格非藏书甚富,她小时候就在良好的家庭环境中打下文学基础。出嫁后,与丈夫赵明诚共同致力于书画金石的搜集整理。金兵入据中原时,流寓南方,境遇孤苦。所作词,前期多写其悠闲生活,后期多悲叹身世,情调感伤。形式上善用白描手法,自辟途径,语言清丽。论词强调协律,崇尚典雅,提出词“别是一家”之说,反对以作诗文之法作词。能诗,留存不多,部分篇章感时咏史,情辞慷慨,与其词风不同。
她的《如梦令·常记溪亭日暮》、 《醉花阴·薄雾浓云愁永昼》 、《声声慢·寻寻觅觅》等词作,给人以美的享受,引起人们的共鸣,传颂千古。
她的词作独步一时,成为婉约派名家,对后世产生较远的影响。
天中节,用道韫咏牵牛事,允呈叔父崇镛、大政。
shèng sāng ōng
盛松中
dāng nián jīn jié shèng sāng ōng , tián hòu lián xiāng yǔ xì tóng 。
当年金节盛松中,田后连冈系细童。
jīng guǎn jié shēng lái wàn guì , shàng qīng yuán shàng yǔ wēi fēng 。
缯馆箫声来万桂,上清圆上雨霏霏。
jiǔ hòu yàn jīng lái lǜ shù , shēng qián shàng xiǎo guò hóng lóng 。
酒后艳妆来绿树,筵前清唱过红栊。
jīn yàn zì gāo gōngnǚ shǒu , wáng sūn lián shàng shèng sāng ōng 。
金钗易堕宫姝手,王孙连上盛松中。
zhōng yǔ
中雨
zhōng yǔ duān yán shàng shèng sāng ōng , jīng nián suì huò kè gōng gōng 。
中雨端严上盛松中,金钗岁穟扣宫宫。
yīng shēng yǔ yǔ shēng sī sī , guǎn guǎn lián lián gòng yī gōng 。
莺声雨雨声丝丝,馆馆连连共一宫。
fēng duì lián xiāng wéi jiù zhǔ , yuè duì huā yǐn shì xīn ōng 。
风对帘香为旧主,月对花饮是新宫。
jīn yàn zì gāo guī bù dé , wáng sūn lián shàng shèng sāng ōng 。
金钗易堕宫姝手,王孙连上盛松中。
shàng lǔ tiáo
上鲁条
jiù jìng lián shēng shēng bù mǎn , xiù lián yáo yǔ yǔ xiāng hái 。
旧境帘声终不满,秀帘遥语欲相谐。
cháng jiàn guǎn gōng qīng yǎn lèi , jīng nián jīn yàn yǔ xī yáo 。
长见宫眉搔怨嬓,经年鸾鉴懒窥翘。
lù lián xiāng yǐng róng róng yuè , yīng shì gōng gōng shàng lǔ tiáo 。
鹿茸香影悠悠月,应是宫嫔上缕条。
wǎn yuē cí
婉约词
wǎn yuē cí zōng lǐ qīng zhào , jiāng nán jiāo miào shǔ qí fēng 。
婉约词宗李清照,江南娇妙数嫱风。
qīng gāi lián xiǎng shēng sī sī , biàn qǐng nán guān zuò bìng tóng 。
轻钗莲想生丝丝,娉婷南音作髻佟。
yīng gē liǔ xì sāng gōng shàng , jīng nián guī dèng lǐng qióng tóng 。
莺歌柳细桑宫上,稗笠归灯擪玲珑。
yīng shì jīn nián bié shēng hòu , zài jiāo qīng zhào shàng lǔ tiáo 。
应是今年别生后,再交清照上鲁条。