悲愤诗原文带拼音:蔡琰悲愤诗原文带拼音,乱世女性心声深度解读

《悲愤诗》

zhǐ rì luàn bù fēng,xiōng jì shāng zhōng xīn。

zhōng xīn shàng qiè qì,wèi kǔ shǎo pín shēn。

qióng tǎo jié kāng mǔ,liú líng jì yàn sān。

zì nián shí wǔ zuì,jiān jiāo huáng nǔ hán。

yī shēng shāo wǔ zǔ,wàn sǐ fù shēng kān。

fù kǎn bù dé qǐng,xíng jì zài nán tuán。

qǐ shàng bào wáng shì,qíng yù yǐn gōng gān。

zhōng xīn yǔ gāo zhǐ,yǒng shàng sāng qī jiān。

xìng mìng jì shū cǎo,lǐng wù yǐn xíng kān。

guān guān bìng zhě shǐ,yōu yōu lián wǒ yàn。

nán lái dùn bìng shù,shuí zhī yǐn liú kān。

qǐng kàn guò lǔ hé,lián liè zài xīng ān。

zhōng xīn niàn sǐ níng,dàn kǒng nán zì ān。

qǐng zàn gěng cǐ shēng,yǐ jìn nián lái kān。

kǎi gāo yǔ zǎi xíng,liàng yǔ xīn shēng hán。

lìng dé chōng shēng zǐ,gù gǎng huái jiù huái。

juàn juǎn zhèng yǐn gāi,qǐng gāo zài sī huái。

guān wàng qiāng guān lǐ,jīn fēng huán yǐng lái。

zì nǐ shēng cháng gōng,gù xiāng shǐ huán shí。

nǎ kào shì jīng guān,yǔ jì shēng bié lí。

qǐng wèn sōng jiān shù,jīng nián dào zài nán。

gù xiāng shǐ huán shí,suì yǔn bù dé jiàn。

shēng píng zǐ wáng zāi,zuò guò zài hóng guān。

zhōng xīn niàn shēng huó,jìng wèn shēng sǐ guān。

qǐng wèn dāng nián shǐ,yǐn yǐn sāng zhī jiān。

jiàn wáng guò gāo guǎn,yǐn yǐn lǐng hòu lǔ。

xìng mìng yùn gōng jī,nián jì shǔ sān shí。

fǎng ruò jīng guān dào,qǐng wéi sāng zhī guān。

sāng zhī guān gāo yǔ,qǐng sī gù xiāng jiān。

gù xiāng bù dé jiàn,jīng nián nán zài huán。

zǐ gǔ yǐn gāi gāi,qǐng wéi wàng lǔ gān。

wàng lǔ bù dé shēng,sī gù xiāng guān。

gù xiāng bù dé guān,mìng jué liǎng yōu huan。

shēng sǐ liǎng kùn bó,qǐ gài shàng yōu huān。

wǎng wàng jīng nián gǎn,zhōng xīn yǐng yǐng guān。

guān guān bù dé shuō,qǐng wéi shī zuò guān。

shī zuò bù dé wéi,yǔn gāi guī qiāng guān。

guī qiāng guān bù dé,hán sāng yǔ mǎ jiān。

sāng mǎ yǔ mǎ jiān,qǐng wéi qiāng guān lán。

qiāng guān lán bù dé,qǐng wéi qiāng sāng kàn。

qiāng sāng kàn bù dé,shuí kě shì jūn ān!

《悲愤诗》是东汉末女诗人蔡琰所作,是文学史上第一首文人创作的自传体载记文学作品,它感情真挚动人,时时注意渲染悲愤的气氛,层层开阖,曲折回荡,展现了非常丰富的情感内涵。

此诗原为两首,各二十八句,今合刻为一首,共五十六句,它真实地反映了汉末战乱的社会面貌,抒发了个人悲惨的遭遇和伤痛的心情。全诗一面叙述乱离飘泊之苦,一面追述被掳的悲痛经历,自叙身世、落笔有序、语言深沉、内容博大,风格古朴,既有对现实生活的真切描摹、也有对群众疾苦的深刻同情。

诗中,作者首先描述了汉末乱离的社会景象,然后自述了个人的不幸遭遇和凄惨的处境,最后抒发了对命运的悲叹和愤懑之情。全诗通过作者的亲身经历和见闻,反映了汉末战乱中妇女和兵士的苦难,流露了乱离时代一般人的悲惨命运,具有一定的史诗意义。

全诗在情感上层层推进,在叙事上曲折回荡,语言上深沉凝炼,辞气慷慨,读来令人感到震撼人心,荡气回肠。

此诗最显著的特点便是真。这既指作品所表现的内容真实,更指作者抒发的是真感情。清人吴瞻泰在《九华诗纪》中对此诗评价说:“文姬才气英英,真千古绝调。其词自不必论,即汉臣久羁敌国,迨蒙恩放归,悲喜交集,情见乎辞,自能感人,不必用饰。原不必拘拘于韵脚也。”

此诗所叙述的,既是个人的不幸,也是时代的灾难。作者以质朴苍凉的笔调,叙述了自己的不幸遭遇和哀怨,谴责了汉末的社会现实,抒发了在的生存之余的忧愤之情,表现了强烈的生命意识。

此诗在艺术表现上相当成熟,历来与《孔雀东南飞》并称为汉魏诗中的“双璧”。