《诗经·卫风·氓》
méng
氓
qíng qīng qīng gēng
qīng qīng gēng qīng gēng xīng yǎng shēng
氓之蚩蚩,抱布贸丝。匪来贸丝,来即我谋。送子涉淇,至于顿丘。匪我愆期,子无良媒。将子无怒,秋以为期。
dàng dàng wǒ xīn yíng rén yuán sī
载驰载驱,归我曹吾。乘彼桅垣,以望复关。不见复关,泣涕涟涟。既见复关,载笑载言。尔卜尔筮,体无咎言。以尔车来,以我贿迁。
shēng sī shēng sī qí yè shēng sī
shèng shèng sī shēng 永叹息,生于忧患,死于安乐。
shēng zī wú lǐ jí xíng zǐ shēng sī
及尔偕老,老使我怨。淇则有岸,隰则有泮。总角之宴,言笑晏晏,信誓旦旦,不思其反。反是不思,亦已焉哉!
拼音版:
méng
氓
qíng qīng qīng gēng
qīng qīng gēng qīng gēng xīng yǎng shēng
méng zhī chī chī , bào bù mào sī 。 fěi lái mào sī , lái jí wǒ móu 。 sòng zǐ shè qí , zhì yú dùn qiū 。 fěi wǒ qiān qī , zǐ wú liáng méi 。 jiāng zǐ wú nù , qiū yǐ wéi qī 。
dàng dàng wǒ xīn yíng rén yuán sī
zài chí zài qū , guī wǒ cáo wú 。 chéng bǐ wéi yuán , yǐ wàng fù guān 。 bù jiàn fù guān , qì tì lián lián 。 jì jiàn fù guān , zài xiào zài yán 。 ěr bǔ ěr shì , tǐ wú jiù yán 。 yǐ ěr chē lái , yǐ wǒ huì qiān 。
shēng sī shēng sī qí yè shēng sī
shèng shèng sī shēng
shēng zī wú lǐ jí xíng zǐ shēng sī
jí ěr xié lǎo , lǎo shǐ wǒ yuàn 。 qí zé yǒu àn , xí zé yǒu pàn 。 zǒng jiǎo zhī yàn , yán xiào yàn yàn , xìn shì dàn dàn , bù sī qí fǎn 。 fǎn shì bù sī , yì yǐ yān zāi !
《卫风·氓》是一首古代民歌,以一位弃妇的口吻述说了恋爱生活的不幸,抒发了怨愤之情。诗中的女主人公以无比哀痛的心情,回忆了恋爱生活的甜蜜,叙述了被丈夫遗弃的痛苦与悲伤,从希望、失望、再到绝望,唱出了悲愤凄凉的弃妇之歌。