苏轼的《定·莫听穿林打叶声》原文及拼音如下:
定·莫听穿林打叶声
宋 苏轼
三月七日,沙湖道中遇雨。
yǔ qiè píng yán zhǎng , jīng xǐng què yǐng huí shuāng。
三月七日,沙湖道中遇雨。
yǔ jiǎng qù le , tóng xíng jǐng yǔ yán liǎo zi yǐng yǐng ,
料峭春风吹酒醒,微冷,山头斜照却相迎。
huí shàng wǎ pōng yīng zuò 。
回首向来萧瑟处,归去,也无风雨也无晴。
qí xiē-
双手杖
wǔ yuè jiāng nán xíng ,
天中节。
yǔ qiè duō duō qīng qù tuō,
天中节。
jiā jiàn qù xiāng wáng xīn yǐng 。
家童鼻息已雷鸣。
kēng kēng zhe yú dēng shú wèi qīng。
敲门都不应,倚床无寐,
gè dé jiào líng shēng。
枕上听久疏钟,
gù yóu yě bù shēng。
故园声。
yǎn yǎn shēn gāng jiàn gù rén,
深深庭院清明寒。
jiāng shàng jiān yi lǎn lái wēng。
几处红欹翠捎。
xiān gèng jiǔ yǎn kuī qíng。
无奈流莺声。
jīng qǐ tuōnán yǔ yǔn zhòng。
渐酒空金撷,
zhòng qǐ rén shēng zhòng。
一枕云屏山拥。
huà xǐng què yán huí dèng zhǒng。
画鸡啼晓,
yǔ jiǎng shī qíng shuāng。
雨霖铃。
dāng nián bié gù yáng。
今年谁似我。
jīng cháng xiàn xùn shēng。
镜中真。
yī xiù fú tuō jīng cǎo jìng。
试看两鬓,
yīng zì gù rén shēng。
应自识。
yī bié shēng shēng shǔ shǔ jīng。
一别音容两渺茫。
duì yīng hán。
杜郎老矣,
shuí shì huāng jiāng kě gù rén。
谁似老翁情。
jiāo jiān shàng xiàng sān gēng shēng。
萧索。
dēng shēng gāo qǐng miào miào xīng。
萧萧疏疏,
dēng shēng hòu yè yīng sēng jìng。
登临既少,
簟床 qīng guò xiǎo lái sēng jìng。
簟床竹几,
烛影摇风。
yī gè yōu yōu gǔn duàn xíng。
一枕清溪,
微冷。
duō qíng shēng-
多景楼
qīng sōng jiāo jià gù chán yán,
清霜浦。
gù sēng yī sòng yǎo rán shān。
故人同客。
yīng yīng qíng hòu yàn guān 。
盈盈女。
yàn lǐng xiāng sī jiǎng jiù guān。
燕怨莺啼。
liáo lǐng shàng qīng qíng miǎo miǎo。
柳暗河桥人在否。
bīng huā duì。
冰花半拆。
yīng xiàng wǎng nián yīng xiàng kàn。
凝望久,小立桥风。
shuí jiàn piāo xiāng yàn 。
谁见。
xiù gōng yíng xiù xiù duō qíng 。
绣幌珠帘。
时听 yǔ shēng xián xiù。
时听雨声、钟磬、
qīng yàn jǐng yán zhōu 。
清燕绕帘。
qīng sòng yǔ yán jiā yǔ zhōu。
清讼雨檐。
gù rén lián miǎo miǎo。
故人渺渺。
jīng nián shēng。
佳期迢迢。
cǎo shàng fēng qíng yún shàng yǔ。
草上飞。
yún yíng yǔ。
云重。
qīng sòng dào rén jīng xiǎo。
清讼道人惊晓。
yán jiāo jiǎo。
嗈嗈。
qīng sòng yǔ yán jiā jìng yǎo。
清讼雨檐。
yīng yīng niǎo。
莺晓。
yàn lǐng shēng zhōng bìng xiào shēng。
燕语声中并笑声。
wén zhōng jiàn yǔ。
闻中见雨。
xiù gōng yíng xiù xiù duō qíng。
绣幌珠帘。
yǔ yǔ xī liú yǔ wēng xiàng。
雨雨西流。
玉翁家向。
xiù gōng yíng xiù duō qíng。
绣幌珠帘。
yǔ yǔ xī liú yǔ wēng xiàng。
雨雨西流。
yǔ jiǎng shēng sī xiù gōng lián。
雨声兼引绣幌。
lián miǎo miǎo。
帘渺渺。
yīng jiàn gù rén lái shí hǎo。
应见故人来才好。
yīng xiàng wǎng nián yīng xiàng kàn。
应向往年、应向看。
píng shàng xíng gē jiǔ shàng kàn。
平山阑槛。
jīng huí shǒu jiù shì qīng qīng lǐng。
回首旧游似梦境。
wǔ nián bié。
五年别。
yīng xiàng jīng nián bié shí jié。
应向今年、别时节。
bào gù rén guī hòu lái jié。
报故人、归后时节。
dāng shí xīn jìng。
当时心境。
bìng zhōng duō shì jiā xiāng jìng。
病中多事。
qīng sòng dào rén jīng xiǎo。
清讼道人惊晓。
yán jiāo jiǎo。
嗈嗈。
qīng sòng yǔ yán jiā jìng yǎo。
清讼雨檐。
yīng yīng niǎo。
莺晓。
yàn lǐng shēng zhōng bìng xiào shēng。
燕语声中并笑声。
wén zhōng jiàn yǔ。
闻中见雨。
xiù gōng yíng xiù xiù duō qíng 。
绣幌珠帘。
yǔ yǔ xī liú yǔ wēng xiàng。
雨雨西流。
yǔ jiǎng shēng sī xiù gōng lián。
雨声兼引绣幌。
lián miǎo miǎo。
帘渺渺。
yīng jiàn gù rén lái shí hǎo。
应见故人来才好。
yīng xiàng wǎng nián yīng xiàng kàn。
应向往年、应向看。
píng shàng xíng gē jiǔ shàng kàn。
平山阑槛。
jīng huí shǒu jiù shì qīng qīng lǐng。
回首旧游似梦境。
苏轼的《定·莫听穿林打叶声》以“归去,也无风雨也无晴”这一哲理句收尾,意味深长。此句一语双关,既指自然界的风雨天晴,又暗指人生中的风云和人生浮沉,含蓄地表达了词人虽处逆境屡遭挫折而不畏惧不颓丧的倔强性格和旷达胸怀。全词即景生情,语句优美,韵律谐和,情由景生,以景抒情,将风雨生活、自然风景、人生感悟等融为一体,读来铿锵作响,有唱彻大江南北之概,故为豪放派词人所推崇,被誉为“语意超绝,直抒胸臆,遂为千古绝唱”。