《塞上曲》
唐·戎昱
月明星稀天未晓,立马蹙双蛾。
铁衣犹逼寒霜裂,毡帐忆开明月高。
朔风边秋飞白雁,夕阳天外鼓青山。
已诉征求贫到骨,正思戎马泪盈袍。
pīn yīn bǎn:
táng róng yù sài shàng qū
yuè míng xīng xī tiān wèi xiǎo , měi rén lì mǎ cù shuāng é 。
tiě yī yóu bī hán shuāng liè , zhān zhàng yì kāi míng yuè gāo 。
shuò fēng biān qiū fēi bái yàn , xī yáng tiān wài gǔ qīng shān 。
yǐ sù zhēng qiú pín dào gǔ , zhèng sī róng mǎ lèi yíng bāo 。
zì bái dīng nán zhàn shì qǐ , gù yuán shuāng pèi jīng xián lǎo 。
hán yīng zhèng qù dào tiān shāo , sài shàng jīng xíng gōng wèi le 。
sài shàng qū guān shān lù lǔ , shēng sī jī zhù guò yáng luó 。
jūn dào sān gēng qǐ yàn sǒng , tiě yī yuán liàng guò shā hé 。
dāng nián shì zhǎng péng jīn lǐ , jīng zhàn yīng xióng shì gù nán 。
jīng zhàn guī lái jǐ shí nián , shù gōng suī guǎn jǐn xū guān 。
yàn zǐ guī lái yīng bù zhù , lián xiāng suí yàn guò xún hán 。
hóng zhāo yǔ mǎ sài shàng xíng , chū sài jīng jīng yǔ bù tíng 。
péng jīn lǐ jiù shí wéi jiàng , jīng zhàn shēng sī shàng yǒu qíng 。
gù yuán gōng zhǔ jiāng jūn zài , shì jì shēng sī sòng wǔ gēng 。
jīng zhàn guī lái yàn bù duàn , fēi guò yīng tái sòng yǔ shēng 。
yán lǐng shuāi shēng guī qù lù , fēng jīn dào liù hàn jiāo jīng 。
jūn guī bù dào yàn guī lái , jīn gǔ yuán liáng sàn lǒng tái 。
qù mǎ yǔ yīng kāi jiù dào , jīng zhàn guī lái guò gù lái 。
sài shàng qū de jiě shì :
sài shàng qū : gēng qǐng sài shàng zhōng guó jiāng shàng rén de shēng sī 。qū : qū zhǒng 。
róng yù de sài shàng qū , jiě shì jiāng shàng rén zài zhàn shēng zhōng de kǔ xīn 。
开头四句写女子天未破晓即思随军远去,蹙着双眉,立马于月明星稀之下。接着四句写边地苦寒,战士们犹衣铁衣,毡帐忆开明月高。接着又写边塞景色,白雁飞天,鼓声震青山。最后四句写战士的怨思,已诉征求,正思戎马,泪盈袍。
全诗写闺中女子对行役在外的丈夫的思念,表现了边塞征人的怨思,也是戎昱对当时边塞征战的批评。
此诗用字工稳,对仗整饬,用韵精严,前人有“工稳过沈、宋”之评。写闺中情思,寄边塞征战,双重主题,意义更为深远。