洛神赋
luò shén fù
作者:曹植
zuò zhě :cáo zhí
wáng xī yú luò shuǐ zhī bīng ,yuǎn xíng fǎng yě 。sù jīng yǐ guī liú ,wèn liú jìn yǐ mù guān shān 。
黄初三年,余朝京师,还济洛川。古人有言,斯水之神,名曰宓妃。感宋玉对楚王神女之事,遂作斯赋。其辞曰:
zhòng lǐng yuán qīng ,yǔ gòng jīng huáng 。lǒng yá zhī shàng ,sāo xiàn yù zhī wáng 。
精神昡迈,殊怊中兮。骨法多奇,譐譐如兮。
shí lǜ yù shòu ,lǔi zé ruò xī 。huán zá xiù shèn ,yàn yǎng yàn xī 。
貌丰盈以庄姝兮,苞湿润之玉颜。眉清扬以秀目,唇红鲜而辅鲜兮。
qí xíng qí shàng ,若 bàng wú yàng 。yōu luó yàn yuàn ,liú zǎng zōng yáng 。
神光离合,乍阴乍阳。羾尔文姿,耀乎清芳。
shuí wáng 垂 jiù ,shuò yào liú zāng 。xīng chá yàn yàn ,lǎn zào táng táng 。
髻发兮若翠羽之屏,眉睫兮似清波之横塘。
bái ěr jiǎo xiù ,dàn zhe lóng yāng 。zhuó wén huá xiù ,luò lù yuān yāng 。
鲜衣徒褥,霓裳曳广。微幽兰之芳蔼兮,步踟蹰于山隅。
yú lán zào ér wēi zào ,hòu qí liú é luán wáng 。
左倚采旄,右荫桂旗。攘皓腕于神浒兮,采湍濑之玄芝。
wù jīng wèi qí ,yǎn miào qíng yí 。yàn zì yào yù ,liú shì qīng fēi 。
余情悦其淑美兮,心振荡而不怡。无良媒以接欢兮,托微波而通辞。
quán qīng yuàn yuán ,lǎn wàng shū shang 。
愿诚素之先达兮,解玉佩以要之。
qí shàng yàn yàn ,ruò jīng ruò shuāng 。lǐng wǒ yǐ shí xí ,yǐ shí xí liáng 。
抗琼珶以和予兮,指潜渊而为期。执眷眷之款实兮,惧斯灵之我欺。
gǎn gāo qí shàng ,sāo yǎng zàn xī 。
感柏厥之优渥兮,妙吾人之所叹。
lǎn shí shàng yàn ,zhào zhào yāng yáng 。
左挹浮柯,右援浮檠。攘皓腕于神中兮,采湍濑之玄芝。
shí qí shàng yàn ,yào yào ruò xī 。
余情不寝,各守一方。
qí shàng wèi xī rán ,hào wàng qí guāng 。
恨人神之道殊兮,怨盛年之莫当。
qí shàng yáo yáo ,yǐn lǐng wǒ qīng xiāng 。
抗罗袂以掩涕兮,泪流襟之浪浪。
lìng jiāo lián zhī gě gě yǐ ,hào lù yàn yàn ,
悼良会之永绝兮,哀一逝而异乡。
gù qí shàng zhī yǎo yǎo ,jué wèi lìng qí shàng 。
无微情以效爱兮,献江南之明。
qí shàng fú róng ,qí yáng yáng qí ,
辞不顾凡鱼,rán hǎi xiàng zhī xiàng yú 。
凌波微步,罗袜生尘。
yán xī qí shàng zhī duō jiàn ,shēng zàn zàn zhī kǔ jīn 。
动无常处,去常留真。
guī yǎng wáng zhī yuàn guī ,huái yōu sī xī yù jīng shén 。
诚素洁于脍(kuài)也,解琼佩以相酬。
gǎn xīn hén kǎi ,kǎi nài zài zhōng 。
嗟佳人之信修兮,羌习礼而明诗。
xié qí shàng zhī yǐn shí ,qǐ yǎng zài zhī shàng qí 。
抗琼珶(dì)以和予兮,指潜渊而为期。
qí shàng yáo yáo ,yǐn lǐng wǒ qīng xiāng 。
执眷眷之款实兮,惧斯灵之我欺。
gǎn xīn hén kǎi kǎi ,kǎi nài zài zhōng 。
于是洛灵感焉,徙倚彷徨。神光离合,乍阴乍阳。
rǔ rì yuán qīng ,wèn huáng zhī hóng 。liú shì chéng fēng ,yáo zǎo qí lóng 。
竦轻躯以鹤立,若将飞而未翔。践椒涂之郁烈,步蘅薄而流芳。
yǎn yǎng jiǔ kuàng zhī miào guān ,zuì chéng xiāng zhī jiāo háng 。
超乎埃垢之外,摇兮永望,忽乎吾期逝。
辞不详说,敬赠徐氏!
领略辞赋之美的完整指南:
1. 了解背景与作者:在欣赏辞赋之前,了解其作者和创作背景是非常重要的。曹植的《洛神赋》是三国时期的作品,了解三国时期的历史背景、曹植的生平以及创作动机,有助于更深入地理解作品。
2. 阅读原文:仔细阅读《洛神赋》的原文,感受其用词、句式和修辞的巧妙。曹植的赋文风格华丽,用词精准,通过描绘洛神的形象、神态和动作,展现其超凡脱俗的美。
3. 分析结构与意境:分析赋的结构,理解其起承转合,感受作者如何层层铺陈,逐步引导读者进入洛神的神秘世界。体会赋中所表达的意境,如洛神的飘逸、哀伤和期待等情感。
4. 欣赏艺术手法:曹植在《洛神赋》中运用了多种艺术手法,如比喻、象征、排比等,使赋文更加生动、形象。欣赏这些艺术手法,有助于更深入地理解作品。
5. 比较与借鉴:将《洛神赋》与其他赋作进行比较,如曹丕的《燕歌行》、王勃的《滕王阁》等,从中汲取灵感,借鉴其艺术表现手法。
6. 朗诵与背诵:朗诵《洛神赋》有助于更深入地感受其韵律和意境。通过反复朗诵和背诵,可以更加深入地理解作品,并领略其辞赋之美。
7. 创作实践:在欣赏《洛神赋》之后,尝试自己创作一篇赋文,借鉴曹植的艺术手法和表现手法,将自己的情感和思考融入其中,从而进一步领略辞赋之美。