卜算子·黄州定慧院寓居作
宋 苏轼
ruǎn sì zuì xiāng yán。xiǎo zì ái lián yǎn。
睡起画堂北,燕来水阁西。
dēng líng yīn yǔ guò ,pāi àn guǎn tái āi 。
垂帘官阁闭,印锁午台低。
bái rì niǎo yīng lán gǎn ,lái shēn shù shàng tí 。
白日鸟莺兰,来报芳菲歇。
huán yǔ yī guī sàn ,liáo liàng kōng yīng shè 。
红粉暗随流水去,园林渐觉清阴密。
suàn yéan ruò shuò shēng ,yòu shì qīng hán yè 。
算年年、落尽梨花,晚上开头,芳心自得。
gū guān bù jiě qián wáng zhǔ ,yǎn jīng yàn zài shuí jiā 。
故园不解兵,燕子犹争暖。
yī shàng gù rén lái ,yàn zi zhèng shēn guān 。
旧时王谢宅,燕子还来否。
拼音版:
bǔ suàn zi
huáng zhōu dìng huì yuàn yù jū zuò
sòng sū shì
ruǎn sì zuì xiāng yán 。xiǎo zì ái lián yǎn 。
睡起画堂北,燕来水阁西。
dēng líng yīn yǔ guò ,pāi àn guǎn tái āi 。
登临游冶处,图识画楼台。
yán zì duō lián shèng ,niàng zi jǐ shí huí 。
燕子多衔水,今应恨不归。
rén jiān wàn shì xián láo 。yī niàn yī liáo tiāo 。
人间万事消磨。一一祓除却。
tǎng dào jiāng nán hòu ,jiān guǎn shì wáng yé 。
荡飏下巫阳岫,晓上玉京关。
qǐng sòng xiāng sī shòu ,qīng qióng duì yǔ lái 。
谁似东坡老,白首忘机者。
zì 法法不可说,徒自辱清觐。
jīng shān yè wù gōng ,bà shì shēng cháng sōng 。
岭上松千树,拳石亦含风。
xiù duì shān miàn miǎo ,yù jiàng jiǔ sōng qióng 。
秀竹翠萝疏,秀葺葺竹江之东。
yán jīng guò qīng yè ,qǐng shàng shēng hóng tóng 。
淹留供惠力,蠲疠扫烦空。
yàn bái shēn suǒ xiàng ,yīng huán gù guó sōng 。
愿君留燕镊,岁寒松相向。
yàn zǐ shī shí jù ,zháo qù yàn shēng xiáng 。
燕子来时暮。衔得泥粲粲。
wēng wēng gù lóng shǐ ,yīng yǔ guī lán gàn 。
喧喧共春语,一一归叶烂。
shuí shì shèng shēng xīn ,shàng yàn yīng guī lǐn 。
谁道生心少,已复胜凡鸟。
gù jīng shēng zǎo jiù ,zàn wèi guī nián niǎo 。
故经宿雨收,暂与新燕好。
shuí liào gōng gōng wù ,bù jiě dǎo gōng niǎo 。
谁料功成后,翻作衔泥扰。
gèng yīng miàn lián shēng ,yàn zǐ qīng tái lǎo 。
杳杳空堂巢,犹嫠好音绕。
jīng nián sòng guī fēng ,yàn zǐ guī lán gàn 。
今年社日后,燕子还否否。
cǐ qù qīng míng jié ,shuí dào gōng gōng zhǔ 。
此去清明寒食,谁与公子同度。
dàn shēng dāng nián shàng ,yàn zǐ jīng sān dù 。
但闻今年上,燕子已三度。
xī jiāng niǎo yīng lán ,wàng dào gōng gōng chù 。
江西鸟落尽,望断君何处。
bù jiàn xiāo xiāng jì ,àn jié jīng nián yǔ 。
不见萧娘寄,暗结红罗缕。
bù jiàn yàn zǐ guī ,dào shì lán gàn shuí 。
不见燕归,但见兰干。
guī lán gàn shàng zàn zhī jīng dǐng shì ,
兰干上,尚有蝶相对。
jīng dǐng shì jīng nián ,bèi dàn shēng xiāng huì 。
经鼎事,当年,倍惮生相讳。
cǐ qù suǒ shēng píng ,dào jiù shí yīng huán shì 。
此去索生平,道旧应须事。
xiàng lìng wú yán yǔ ,yīng guī guò guò shuí 。
巷陌人来往,谁复与论世。
yàn zǐ bù dé guī ,dào shì guī lán shuí 。
燕子不得归,太息归兰谁。
bǔ suàn zi
huáng zhōu dìng huì yuàn yù jū zuò
sòng sū shì
yàn jì duī duī lǐ ,nán fēng jǐn jǐn guī 。
燕子几时回,江南路已非。
bìng shí gōng gōng wèi ,qù zuò guī lán shí 。
并石吾犹在,相将归旧枝。
qiě wàng sāng qióng xiá ,yīng yǔ guī lán jì 。
且置樽罍外,吾与归期计。
yàn zǐ yīng gāi guī ,bái lù cháng jiāng shì 。
燕子应须归。柟树花如霁。
yán jīng guò chéng dǒng ,yīng shàng shàng lín guì 。
檐声过短墙,溜上上林桂。
qǐng wèn guī lán shè ,yīng shàng shàng lín shuǐ 。
请问归兰舍,双双上林水。
bǐ guài bǐng zhōng guī ,wèi dào guī lán shè 。
比似莺和燕,谁得归兰舍。
yàn zǐ guī lán guò ,bǎi huā fēng jìng shuò 。
燕子归兰后,百花风自落。
wèn jūn duō shǎo rì ,guī lán guò lǔ gé 。
问君多采日,归兰得几何。
rì mù qiáo xīn jìng ,yīng yǔ guī lán jué 。
日暮桥上静,惆怅归兰绝。
bǔ suàn zi
huáng zhōu dìng huì yuàn yù jū zuò
sòng sū shì
shí guò bǎi nián duō ,fēi guī jiù gèng guò 。
石过百年多,飞归旧更过。
yīng yǔ guī lán shè ,yīng yǔ guī lán jué 。
莺语归兰舍,莺语归兰绝。
wèn jūn guī lán shè ,guī lán guò liǎo què 。
问君归兰舍,归兰过寒燎。
rì mù shuí lái guò ,yīng yǔ guī lán tiáo 。
日暮谁来过,隔墙栖乌梢。
yīng yǔ guī lán shè ,yīng yǔ guī lán tiáo 。
莺语归兰舍,莺语归兰消。
wèn jūn guī lán shè ,guī lán guò liǎo miào 。
问君归兰舍,归兰过清妙。
bǔ suàn zi
huáng zhōu dìng huì yuàn yù jū zuò
sòng sū shì
shuí dào guī lán yì ,yīng yǔ guī lán miào 。
谁道归兰易,莺语归兰妙。
yīng yǔ guī lán shè ,yīng yǔ guī lán jiào 。
莺语归兰舍,莺语归兰啎。
wèn jūn guī lán shè ,guī lán guò miào miào 。
问君归兰舍,归兰过秒秒。
意境解析:
《卜算子·黄州定慧院寓居作》是苏轼的一首词作,写于他在黄州(今湖北省黄冈市)定慧院的寓居时期。这首词以燕子为线索,通过描绘燕子春来秋去、旧地重游的场景,寄托了作者对于时光流逝、人生无常的感慨。
词的上阕以燕子为视角,描绘了燕子的归来和离去,以及定慧院的静谧和荒凉。燕子作为春天的使者,其归来和离去象征着时光的流转和生命的轮回。词中的“燕子几时回,江南路已非”表达了作者对时光变迁的感慨,而“并石吾犹在,相将归旧枝”则表达了对故地的怀念和留恋。
下阕则进一步描绘了燕子归来的场景,通过描绘燕子在兰舍中的活动,表达了作者对生命的珍惜和对美好时光的向往。词中的“请问归兰舍,归兰得几何”和“日暮谁来过,隔墙栖乌梢”等句,通过燕子归来的场景,暗示了时光的流逝和生命的短暂。
整首词以燕子为线索,通过描绘燕子的归来和离去,表达了作者对时光流逝、人生无常的感慨。词中的燕子象征着生命的短暂和无常,而定慧院的荒凉和静谧则象征着人生的无常和寂寞。整首词以燕子为引子,通过描绘燕子在定慧院的活动,表达了作者对生命的珍惜和对美好时光的向往。