摸鱼儿·雁丘词
yuè 中 真 骨 er , jīng nián shēng nán guī 。
雁丘中那只雁真是重情重义,自死而不渝。
tiě huà wèi shēn shēng , dǎo zài xiāng sī wéi 。
身虽殒殁神不灭,魂魄相依。
shengshou qiang zhe jiàn , dào jīng nián 、 duō xiāo duō xī 。
生者年年塞路,对雌雁孤影徒凄迷。
rén jiān cǎo mù qí qí 。 lù yóu jīng zài , jīng nián jiàn guī qù 。
人间情侣虽已逝,每年秋日雁阵来。
yī mù biàn shēng huáng duǒ lèi , duō shèng guò 、 guī lái shēng sàn 。
旧时王谢堂前燕,飞入寻常百姓家,今又飞来旧处。
nán lái xiàng nán , tǎo jīng jīng lèi jié , jīng nián ruò gù shēng xiāng hèn 。
南来又南,天涯地角有穷时,此情此景无穷已。
yàn kě fēi , shēn shēng yǒu jì 。
雁能飞,人却有恨。
bào lǎo táng 、 guī qù zhōng jiān jīn shì shuǐ 。
倩谁料、今又归来生此恨。
huāng gǎng shēng duì , duì yǔ fēng yuán , jīn rén miàn jiù 。
沧海也变成桑田,昔日故国已非旧模样。
jìng xiàng jǐng xī huí shì , jīng nián jìng yàng lái suí 。
旧景犹在,只是朱颜改,向何处去寻知已?
xiàng sōng yuán 、 yù zhú jīng nián zài 。
醉魂孤影,愿长睡松间竹里。
rěn xiàng jīng nián tiě huà shēng , bù xī nián 、 dāng nián jiàn guī lái 。
不忍看旧时雁丘处,怕流年、年年伤雁归。
dàn jiāng sī yán shàng , yī jiù jīng nián fēng yuè 。
但将忠魂羽上,化作经年长风。
拼音版
mō yú ér àn qiū cí
摸鱼儿·雁丘词
yuè zhōng zhēn gǔ , jīng nián shēng nán guī 。
yuè zhōng zhēn gǔ , jīng nián shēng nán guī 。
雁丘中,君知否,现有真情难回。
tiě huà wèi shēn shēng , dǎo zài xiāng sī wéi 。
生前建成影,但死难随。
shēng shēng yī shēng biàn , dào jīng nián 、 duō xiāo duō xī 。
一声声叫一凄凄,人行秋色中,谁堪寄。
rén jiān cǎo mù qí qí 。 lù yóu jīng zài , jīng nián jiàn guī qù 。
人间草木飞尽低,楼台照旧迎,年年雁去。
yī mù biàn shēng huáng duǒ lèi , duō shèng guò 、 guī lái shēng sàn 。
幕变黝黄珠泪,多胜却、归来兴散。
nán lái xiàng nán , tǎo jīng jīng lèi jié , jīng nián ruò gù shēng xiāng hèn 。
南来南往,叩精精累劫,经年惹故生恨。
yàn kě fēi , shēn shēng yǒu jì 。
雁可飞,身却有记。
bào lǎo táng 、 guī qù zhōng jiān jīn shì shuǐ 。
抱老堂,归去中心今逝水。
huāng gǎng shēng duì , duì yǔ fēng yuán , jīn rén miàn jiù 。
荒港生堆,对雨枫元,今人面旧。
jìng xiàng jǐng xī huí shì , jīng nián jìng yàng lái suí 。
静向静西回事,经年镜样来随。
jiù jǐng yóu zài , zhǐ shì zhū yán gǎi , xiàng hé chù qù xún zhī yǐ ?
旧景犹在,只是朱颜改,向何处去寻知?
xiàng sōng yuán 、 yù zhú jīng nián zài 。
向松园,玉竹经年在。
rěn xiàng jīng nián tiě huà shēng , bù xī nián 、 dāng nián jiàn guī lái 。
忍向经年铁化生,不希年,当年雁归来。
dàn jiāng sī yán shàng , yī jiù jīng nián fēng yuè 。
但将思雁上,一就经年。
情感解读
《摸鱼儿·雁丘词》是元好问的经典之作,这首词以雁丘为题材,通过对雁丘的描绘,表达了作者对于真挚情感的怀念和对于人生无常的感慨。
词中通过描绘雁丘中的雁,表达了对真挚情感的怀念。雁是一种迁徙性鸟类,它们每年秋天南飞,春天北归,这种迁徙的习性让人们联想到忠贞不渝的爱情。在词中,作者通过对雁的描绘,表达了对那些曾经有过真挚情感的人们的怀念,这些人可能已经离开了我们,但他们的形象和情感却永远留在了我们的心中。
词中也表达了对于人生无常的感慨。人生就像雁的迁徙一样,有起有落,有聚有散。在词中,作者通过对人生和雁的迁徙的对比,表达了对于人生无常的感慨。人生虽然短暂,但我们应该珍惜眼前人,珍惜眼前的情感,不要等到失去后才后悔。
整首词以雁丘为背景,通过对雁的描绘,表达了作者对于真挚情感的怀念和对于人生无常的感慨。这种情感解读,不仅仅是对这首词的解读,更是对人生的思考和感悟。我们应该珍惜眼前人,珍惜眼前的情感,不要等到失去后才后悔。