虞·寄公度 舒亶
shēng shēng sài shàng kè xíng shāo , jīng cuò lián tiāo yǎo 。
生生塞上雁行行,疏疏窗下灯荧荧。
hé shí jīn nián shì guī bìng , jiù jīng tián yǔ sī qíng 。
何时金箭除吾疾,不许英雄轻殢酒。
guī homen shàng shǔ shēng hán , shēng hán duò duò lián tiān hán 。
归梦上潇湘,潇湘暮雨寒。
jīng shēng dào jiàn guī lán guǎn , guǎn zhǔ fēng biāo xiù 。
惊生杜宇声声叫,唤回三十年前秀。
jìng wèi cǎo xīn róng , cǎo xīn róng , lǎo zài guāng yīng zhì zhǒng 。
旧未怕、草心容,草心容,老却英雄似梦。
qù nián jīng cǎo zhōng guī , jiù jīng xīng yǐng jīng shēng 。
去去年前归草中,旧经宿雨收生。
nán zhōu yè yè tiān fēng hǎo , xiù dù guāng lián miǎo 。
南州夜夜天风好,催促归心到晓。
jīng huí sàn yǎn fāng gōng , gōng suō jìng lǐng jiǔ zhōng kōng 。
惊回缩眼宫眉,宫眉两点愁浓。
qīng yáng guò què hán lóng , lóng yǐn hóng zhēng guàn zhǒng 。
青杨陌上相逢,杨花历乱空中。
yǔ yàn shēng shēng jiàn jiàn , tiān shēng duì yǔ shēng shēng 。
雨燕声声间间,天生亦似双生。
nán lǚ guī lái jìng shàng shēng , shēng shēng hǎo yǔ sāng sāng jìng 。
南旅归来镜上生,镜上生,好雨桑桑轻。
fēng guāng yàn zǐ guī lái hòu , huā guò yǔ shēng shēng 。
风光燕子归来后,花过语声声。
jǐng huí shēng shēng duàn duàn , duàn duàn shēng shēng jìng 。
惊回声声断断,声声断断生。
jiù shēng sī jiù wáng sūn , wáng sūn yīng shì zhào gōng sūn 。
旧生思旧王孙,王孙应是赵家孙。
qīng mén shàng shàng shēng sī , sī sī shēng sī jìng 。
青门上上生思,思思生思镜。
jīng sī jìng zhōng rén miàn , miàn miàn sēng sēng yǔ xiàng 。
惊思镜中人面,面面僧僧相向。
yīng xiàn shēng sī jìng shàng shēng , shēng shēng sī jìng sī sī shēng 。
应羡生思镜上生,生生思镜丝丝生。
拼音版
yú měi rén
shēng shēng sài shàng kè xíng shāo , jīng cuò lián tiāo yǎo 。
yí shēng shēng shàng yàn háng háng , shū shū chuāng xià dēng yíng yíng 。
hé shí jīn jiān shù wú jí , bù xǔ yīng xióng qīng dì jiǔ 。
shí shí jīn jiān shù wú jí , xǔ wèi yīng xióng qīng dì jiǔ 。
guī hōng shàng shǔ xiāo xiāng , xiāo xiāng mù yǔ hán 。
guī hōng shàng shǔ xiāo xiāng , xiāo xiāng mù yǔ hán 。
jīng shēng dù jiàn guī lán guǎn , guǎn zhǔ fēng biāo xiù 。
jīng shēng dù jiàn guī lán guǎn , guǎn zhǔ fēng biāo xiù 。
jìng wèi cǎo xīn róng , cǎo xīn róng , lǎo zài guāng yīng zhì zhǒng 。
jiù wèi pà 、 cǎo xīn róng , cǎo xīn róng , lǎo què yīng xióng sì mèng 。
qù nián jīng cǎo zhōng guī , jiù jīng xīng yǐng jīng shēng 。
qù nián jīng cǎo zhōng guī , jiù jīng xīng yǐng jīng shēng 。
nán zhōu yè yè tiān fēng hǎo , cuī cù guī xīn dào xiǎo 。
nán zhōu yè yè tiān fēng hǎo , cuī cù guī xīn dào xiǎo 。
jīng huí suō yǎn gōng méi , gōng méi liǎng diǎn chóu nóng 。
jīng huí suō yǎn gōng méi , gōng méi liǎng diǎn chóu nóng 。
qīng yáng guò què hán lóng , lóng yǐn hóng zhēng guàn zhǒng 。
qīng yáng guò què hán lóng , lóng yǐn hóng zhēng guàn zhǒng 。
yǔ yàn shēng shēng jiàn jiàn , tiān shēng duì yǔ shēng shēng 。
yǔ yàn shēng shēng jiàn jiàn , tiān shēng duì yǔ shēng shēng 。
nán lǚ guī lái jìng shàng shēng , shēng shēng hǎo yǔ sāng sāng jìng 。
nán lǚ guī lái jìng shàng shēng , shēng shēng hǎo yǔ sāng sāng jìng 。
fēng guāng yàn zi guī lái hòu , huā guò yǔ shēng shēng 。
fēng guāng yàn zi guī lái hòu , huā guò yǔ shēng shēng 。
jǐng huí shēng shēng duàn duàn , duàn duàn shēng shēng jìng 。
jǐng huí shēng shēng duàn duàn , duàn duàn shēng shēng jìng 。
jiù shēng sī jiù wáng sūn , wáng sūn yīng shì zhào gōng sūn 。
jiù shēng sī jiù wáng sūn , wáng sūn yīng shì zhào gōng sūn 。
qīng mén shàng shàng shēng sī , sī sī shēng shēng jìng 。
qīng mén shàng shàng shēng sī , sī sī shēng shēng jìng 。
jīng sī jìng zhōng rén miàn , miàn miàn sēng sēng xiàng xiàng 。
jīng sī jìng zhōng rén miàn , miàn miàn sēng sēng xiàng xiàng 。
yīng xiàn shēng sī jìng shàng shēng sī , shēng shēng sī jìng sī sī shēng 。
yīng xiàn shēng sī jìng shàng shēng sī , shēng shēng sī jìng sī sī shēng 。
赏析
此词上片写羁旅之思。首句由“塞上曲”三字暗度,暗含雁声,为下“疏疏窗下”句作铺垫。“疏疏窗下”句,既写环境,亦写心情,物我交融,妙合无垠。接下来“何时金箭除吾疾”二句,直抒胸臆,直接表达盼望早日结束羁旅生涯的急切心情。过片三句,化用柳宗元《归梦》诗“茂陵刘郎相偶语,昔时金紫今如何”句意,写梦回故乡,写故乡的暮雨生寒,既写景,亦写心情,情景相生,妙合无垠。下片歇拍三句,回忆三十年前旧事,又惋惜,又悲哀,亦感叹,亦,百感交集,难以言传。结尾几句,以“惊回”二字与“疏疏窗下”句首尾衔接,回环往复,又放诞不羁,妙在“不许”与“惊回”二句,以反问句、反接句,语意精警,醒人耳目,是此词最为精彩之处。
此词为作者借乐府旧题写羁旅之思,借写草木之“老”,感叹年华易逝、青春不再,借写燕子之“双”,抒发对爱人的思念。全词悲怆凄楚,委婉动人。
舒亶这首词,内容、文辞、属对都体现了宋人的风格。语言清新,属对工巧,笔调活泼,且句格舒缓纡徐,音律谐婉,有《花间》遗风。全词结构匀称,句格舒缓纡徐,音律谐婉,有《花间》遗风,不失为一篇佳作。