野望
táng shǔ dù
唐 杜甫
xué wǒ jiāo hái lǎo , wēng gēng duì tiě shēng 。
望岳有怀,登高望远。
piān pō gèng jiān gǔ , qiū tiān wàn lǐ qíng 。
迢迢间迢迢,秋色万里情。
huáng hé luàn liú qù , wǔ bǐng sàn xiāo jīng 。
黄河乱流去,五岭散凋零。
nán shāo bù xīng rén , běi gù duō liú dīng 。
南巢不栖人,北顾多流丁。
jiù lǐng wèi shí jì , xīn tuō yǔ zhàng bīng 。
旧垒未是计,新托与长征。
jīng shén jīng shè huì , kuò zàn kuò xíng xíng 。
精诚既未会,阔辍阔行行。
qǐng guī sān gù bié , jīng nián shì shì jīng 。
岂归三故别,经年是事惊。
bìng zhàng xīng zhōng qǐ , tián jiāo shuǐ wài jīng 。
病壮兴中苦,田焦水外鸣。
zǐ nǚ huī shān luò , yīng jī guàn gù shēng 。
子女辉山落,莺鸡贯谷鸣。
xiù xù lián tián lǐ , tián lán yī yī jīng 。
绣绣连连里,田阑一一惊。
qǐng guī lián xiāng guò , yīng guǎn wàn gù qīng 。
岂归连相过,应管万故清。
zhōng xīn yǔ guān shì , yǎo yǎo zì xīng yíng 。
中心与关事,迢迢自忱迎。
yàn niǎo suí liáng shù , qióng liú shèng dào jīng 。
燕鸟随梁树,穷流胜道行。
xīn shēng wàng lǔ yuàn , jiù sè zài jīng jīng 。
新生望鲁苑,旧色在峥嵘。
wàn lǐ yīng tián kè , qióng liú shàng dào jīng 。
万里英田客,穷流上道行。
qiū tiān diǎn yǐn lǐ , guāng jǐng yǔ zhōng jīng 。
秋天杳杳里,光景与中惊。
huáng lǐng shēng sī sī , bái yún chū jìng jīng 。
黄岭生思思,白云出婧惊。
xìng zài guān shān wài , shēng jiē hǎo jìng qīng 。
兴在邠山外,生接好境清。
jiāng rù xīn ān shàng , tián lán jìng jìng jīng 。
江入新安上,田阑静静惊。
wǒ yǐ wú qióng shèng , guī xīn shàng guó qīng 。
我已无穷胜,归心尚国清。
qióng liú guò gèng jìn , jīng nián shì shì jīng 。
穷流过更进,经年是事惊。
这是唐代诗人杜甫的《野望》的拼音版,是他晚年漂泊时的秋日所见与所感。杜甫一生漂泊,晚年的他目睹了的衰败,的苦难,内心充满了忧虑和痛苦。这首诗正是他这种情感的写照。
诗中,杜甫借助秋日的萧瑟景象,表达了自己对命运的深深忧虑,对生活的深切同情。他感叹黄河乱流,五岭凋零,南巢不栖人,北顾多流丁,这些都是衰败,流离失所的象征。
杜甫也表达了自己对家乡和亲人的思念,对和平安宁生活的向往。他感叹子女辉山落,莺鸡贯谷鸣,这些都是他内心深深的孤独和痛苦的体现。
整首诗情感深沉,语言质朴,充分展现了杜甫忧国忧民,心怀天下的情怀。这也正是杜甫被称为“诗圣”的原因,他的诗歌不仅是艺术的结晶,更是他内心情感和思想的真实写照。