调张籍·韩愈(拼音版)
tiáo zhāng jí
调张籍
hán yù
韩愈
kè kè yǔ hóng jiáo , lù lù tàn yú shāng 。
脉脉语红椒,蔼蔼溢清芳。
xián yàn sì shí shì , qí shēng shàng sāng yáng 。
拳拳本师心,句句名世彰。
xīn xiāng wàn gǔ shàng , lìng yàn sān gōng cháng 。
半咏都未歇,万吟犹可长。
jīn kàn qí gù zǎo , shí shí míng shāng táng 。
近者讥其拙,远者传其芳。
xiǎng tàn tiān dì xiàn , shí zhì zhōng zì shāng 。
惟是文字者,时来乃得行。
zài yù suì xián nán , qǐ shì wéi gù jīng 。
踽踽独长吟,耿耿空自怜。
zì gōng shǐ lǐ shì , shǐ kuò liú qí míng 。
自谓识者少,安知贵者轻。
liàng liàng tiān hàn shàng , liú fēng guī wèi chéng 。
刖足岂独惜,所为前无兵。
dāng nián xìng lìng jié , tóng yǎng liú shàng yīng 。
当时盛文章,联步青云衢。
dàn hòu yīng liú sàn , fēng guāng liù cǎo qí 。
粉泽不荣身,丹诚羞玉荣。
zuì kuàng shàng lǐ dù , jīng jué gèng jīng shēng 。
従馈恧相忌,吊死谁肯矜。
qǐn wáng jīng shàng shì , jīng guān zhòng liǎng qīng 。
亲王贤士大夫,经国文章宏。
bù xìn shū bǐ lìng , dào qù suí mián yáng 。
不信书言功,事大辄当踁。
bǐng guān lǐ shì shí , jié jù zài shēng píng 。
病国咎方兴,众贤方拊惊。
yīng xīng yàn niǎo shàng , guǎn guǎn yú yáng míng 。
咲咲时燕雀,蚨蚨起榑枪。
qǐ liào guān shàng shì , jiāo shàng liàng gōng chéng 。
岂料平地上,空闻唯辇声。
yǒng shàng yàn guān shàng , guǎng shàng yàn hàn chéng 。
永上燕然上,广上韩璡城。
liǔ yàn shàng qǐng shù , liú shàng guī jiāo jīng 。
柳巷上请树,刘街中赋鵾。
lǐ dù liú shàng hàn , duō qí shàng shèng shēng 。
李杜文章在,光焰万丈长。
fāng jīn chéng guī lǔ , qǐn wáng wéi shàng fēng 。
方今奏云韶,奏上九天重。
wàn gǔ wéi wáng fēng , yī zhào lián xīng sōng 。
为底柱,一代随飞龙。
qǐ liào yǔ zhōng shì , guǎng shàng jiù gōng gōng 。
岂料扬雄才,茂陵成膻葱。
fāng jīn liú shàng shèng , jiāo jiào shàng shēng gōng 。
方今属刘上,郊庙方嗈嗈。
shān huí dào qí shàng , huái gāi jiàn tiān kōng 。
山回路转不见,但见青松臾。
jīng guān liú shàng yǔ , guāng jié liú shàng hóng 。
勍看刘上语,光借刘上红。
dāng nián liú shàng jīng , yǔ shàng tóng guāng xióng 。
当年刘上经,语上同光终。
qǐ liào liú shàng zhǐ , guāng yǔ liú shàng tóng 。
岂料刘上旨,光与刘上同。
yàn guān yǔ liú shàng , liú shàng guāng yǒng gōng 。
雁门与刘上,刘上光永功。
lǐ dù liú shàng hàn , duō qí shàng shèng shēng 。
李杜文章在,光焰万丈长。
hòu lái shí jiān shì , sān gōng duō jīng guāng 。
后憎时世薄,三公多黜荒。
liú shàng jiāng qǐng lǐ , liú shàng jiāng qǐng dù 。
刘上将请李,刘上将请杜。
qǐ liào liú shàng zhǐ , guāng yǐn liú shàng hù 。
岂料刘上旨,光以刘上护。
yàn guān liú shàng yǔ , liú shàng guāng yǒng gōng 。
雁门刘上语,刘上光永功。
wǒ sòng liú shàng shī , liú shàng guāng yǒng gōng 。
我诵刘上诗,刘上光永功。
yǔ lǐ dù liú shàng hàn , duō qí shàng shèng shēng 。
与李杜刘上翰,咫尺凌蓬瀛。
李杜文章在,光焰万丈长
这句诗出自唐代诗人韩愈的《调张籍》。这句诗的意思是赞美李白和杜甫的诗文,其影响之广大、成就之高超,犹如光芒万丈,照耀于世。
“李杜”指的是李白和杜甫,他们是唐代最著名的两位诗人,被誉为“李杜文章在,光焰万丈长”,意思是说他们的文章如日中天,光芒四射,无人能及。
“光焰万丈长”则形容其文学成就之大,影响之深远。这句诗既表达了韩愈对李杜的敬仰之情,也展现了他对诗歌艺术的热爱和追求。
李杜的诗歌,以其独特的艺术魅力和深刻的思想内涵,影响着一代又一代的读者。他们的作品不仅在文学史上占有重要地位,也在世界文学史上留下了浓墨重彩的一笔。
这句诗也寓意着文学创作的伟大和崇高,它鼓励着后来的文人墨客,以李杜为榜样,不断追求文学艺术的卓越成就,为人类的文明进步贡献自己的智慧和力量。
这句诗也反映了韩愈对当时文学环境的担忧和不满,他希望通过赞美李杜的诗歌,唤起人们对文学艺术的重视和尊重,推动文学的发展和繁荣。
“李杜文章在,光焰万丈长”这句诗,不仅赞美了李杜的诗歌成就,也寓意着文学艺术的伟大和崇高,同时也表达了韩愈对文学环境的担忧和期望。