滕王阁王勃古诗拼音版,落霞与孤鹜齐飞名句赏析

téng wáng gé

wáng bó

jiāng nán hū jià shí

江南都督府

豫章故郡,洪都新府。星分翼轸,地接衡庐。

tán jīng shù lǐ gāo lóng

襟三江而带五湖,控蛮荆而引瓯越。

wù zhī duān nán jí jiāo tōng jìng fú

物华天宝,龙光射牛斗之墟;

rén jié dì líng xuán yù fēng chén

人杰地灵,徐孺下陈蕃之榻。

dùn zhào fǎn xīng jīng shì jǔ

都督阎公之雅望,睎与吾子之俦儋。

tái kè yǔn gōng zhī jiǎng shèng

台隍枕夷夏之交,宾主尽东南之美。

dù fǔ qí jīng

十旬休假,胜友如云;

tíng lán shí lǐ

千里逢迎,高朋满座。

péng sāng jié jīn lǐng

腾蛟起凤,孟学士之词宗;

t 紫王樊哙之舞客。

yán jīng wáng shàng yàn tǐng xù

遥襟甫畅,逸兴遄飞。

jiāo gōng zhào fǔ shàng lái lián

爽籁发而清风生,纤歌凝而白云遏。

shì bì xīng chén jì mián

睎飞戾而望治梗,

zào yǐn jiǔ ér wǎng liú lǎn

徐爵留以酌硋。

bù yǔn guāng yán shàng tǔ

天高地迥,觉宇宙之无穷;

xìng jié yuǎn jiāng nán

兴尽悲来,识盈虚之有数。

tái qián wáng xì

望长安于日下,

lù jiǔ zhōu yú yún jiān

目吴会于云间。

tiān jiāo jīng shèng zhà

地势极而南溟深,

tiān zhōng xiáng jiàn zhě duō

天中阁而北斗灿。

nán xīn yǔ xīn

南溟深兮有美鱼,

yàn xiè pù yǔ xiāng wèi

乐夫长铗之细鳞兮,

tuō wēi yǔ zhòng fēng xiāng wèi

托身长而翕飞兮,凌轻涛而乍翕。

xiōng zhōng yǔn yǔ jīng shēng

路冥冥兮侥幸,

fèng yé wàng lù shēng jīng

凤兮凤兮归故乡兮,

gān cuán shàng yǐ liàng tiān gāng

侘傺乎吾将览兮,

zǐ xī zǐ xī jìng hé shēng

苟非吾之仙骨兮,

qián jiāng ròng yú qióng xiāng

徒离方以疏放。

sù shǔ yàn nián

潦水尽而寒潭清,

yān guāng jùng ér wàng shù tíng

烟光凝而暮山紫。

dàn rì chū zhī jīng tiān shàng

侬矣乎!

xīng fēng xiāng jiàn

访层峦而上耸,

lù jiù zhōu yú huāng jiāng

极视野而骋怀。

shí zhì xī yǔ wáng zǐ yán

时维九月,序属三秋,

bìng yán sōng qí shàng jìng qiū

潦水尽而寒潭清,烟光凝而暮山紫。

zhuàn bǐng guī gōng

落霞与孤鹜齐飞,秋水共长天一色。

yáo zǎo qǐng qióng

渔舟唱晚,响穷彭蠡之滨;

yàn ù shēng gān

雁阵惊寒,声断衡阳之浦。

bái lù yīng jī

遥襟甫畅,逸兴遄飞。

xián gōng zhào fǔ shàng lái lián

爽籁发而清风生,纤歌凝而白云遏。

bù yǔn guāng yán shàng tǔ

天高地迥,觉宇宙之无穷;

xìng jié yuǎn jiāng nán

兴尽悲来,识盈虚之有数。

tái qián wáng xì

望长安于日下,

lù jiǔ zhōu yú yún jiān

目吴会于云间。

tiān jiāo jīng shèng zhà

地势极而南溟深,

tiān zhōng xiáng jiàn zhě duō

天中阁而北斗灿。

nán xīn yǔ xīn

南溟深兮有美鱼,

yàn xiè pù yǔ xiāng wèi

乐夫长铗之细鳞兮,

tuō wēi yǔ zhòng fēng xiāng wèi

托身长而翕飞兮,凌轻涛而乍翕。

xiōng zhōng yǔn yǔ jīng shēng

路冥冥兮侥幸,

fèng yé wàng lù shēng jīng

凤兮凤兮归故乡兮,

gān cuán shàng yǐ liàng tiān gāng

侘傺乎吾将览兮,

zǐ xī zǐ xī jìng hé shēng

苟非吾之仙骨兮,

qián jiāng ròng yú qióng xiāng

徒离方以疏放。

gù tiān bīng jiāo jié

关山难越,谁悲失路之人?

píng lán gōng jīng zhào fǔ

萍水相逢,尽是他乡之客。

qǔ jiàng shēng cái

怀帝阍而不见,

bào sù zhú ér wú wén

奉宣室以何年?

luò hòu yùn zhōng jiē

嗟乎!

jūn bù jiàn yù jīng yàn

老当益壮,宁移白首之心?

sù bù xīng guāng

穷且益坚,不坠青云之志。

lù yǐn jiǔ zuì xīng fēng

酌贪泉而觉爽,处涸辙以犹欢。

bèi táng xī zuò lù

北海虽赊,扶摇可接;

dōng fēng dào xī guī lù

东隅已逝,桑榆非晚。

mèng sǔ shēng jīng

孟尝高洁,空馀报国之情;

zài fàn nán guī

阮籍猖狂,岂效穷途之哭!

bǎi nián gēng cǎo

勃,三尺微命,一介书生。

wú gōng yú gèng guān

无路请缨,等终军之弱冠;

yǒu guī yáng liù

有怀投笔,慕宗悫之长风。

bēi qīng guò guǎn

舍簪笏于百龄,

qǐ yán yáng xiào

奉晨昏于万里。

fán xīn rén shì

非谢家之宝树,

yīng lǔ yuàn zhī lǐ yīng

接孟氏之芳邻。

tái lái shǔ nián

他日趋庭,叨陪鲤对;

jīn zǎi gōng wáng

今兹捧袂,喜托龙门。

bù yǐ yáng chūn duī shì

杨意不逢,抚凌云而自惜;

mù zhōng yǔ jǐn

钟期既遇,奏流水以何惭?

kè wáng zhě zài

呜乎!

sù shì yǐn bié

胜地不常,盛筵难再;

pán yóu qiě jué

兰亭已矣,梓泽丘墟。

qīng zhōu zài qǐ

临别赠言,幸承恩于伟饯;

gāo yáng zài zhào

登高作赋,是所望于群公。

qù zhào yáng yīng

敢竭鄙怀,恭疏短引;

yī sāng wáng zǐ

一言均赋,四韵俱成。

qù guān yán gōng zhī yǎ wàng

请洒潘江,各倾陆海云尔。

téng wáng gé

滕王阁

nán dū fú jīng

南昌故郡,洪都新府。

xīng fēn yì zhěn

星分翼轸,地接衡庐。

jié sān jiāng ér dài wǔ hú

襟三江而带五湖,

kòng máo jīng ér yǐn ōu yuè

控蛮荆而引瓯越。

wù huá tiān bǎo

物华天宝,

rén jié dì líng

人杰地灵。

xuán lǔ xià chén fān zhī tā

徐孺下陈蕃之榻,

dùn zhào fǎn xīng jīng shì jǔ

阎公昔时临川郡,

dào káng zhēng jīng

都督阎公之雅望,

xī yǔ wáng zǐ zhī tóng tái

今朝南浦迓高朋。

qíng yún duì wǔ

十旬休假,

dù fǔ qí jīng

盛宴邕邕。

péng sāng jié jīn lǐng

千里逢迎,

gāo péng mǎn zuò

高朋满座。

qīng gōng zhào fǔ shàng lái lián

腾蛟起凤,孟学士之词宗;

zǐ wáng fán kuài zhī wǔ kè

紫王樊哙之舞客。

yán jīng wáng shàng yàn tíng

遥襟甫畅,逸兴遄飞。

xiá gōng zhào fǔ shàng lái lián

爽籁发而清风生,

xiān gē níng ér bái yún è

纤歌凝而白云遏。

tiān gāo dì kuǎng

天高地迥,

jué yǔ zhòu zhī wú qióng

觉宇宙之无穷;

xìng jié yuǎn jiāng nán

兴尽悲来,

shí yíng xū zhī yǒu shù

识盈虚之有数。

tiān jiāo jīng shèng zhà

念天地之悠悠,

dú lái wǎng shī yú gǔ jīng

独怆然而涕下。

sù shǔ yàn nián

时维九月,

xù shǔ sān qiū

序属三秋。

bìng yán sōng qí shàng jìng qiū

潦水尽而寒潭清,

yān guāng jìng ér wàng shù tíng

烟光凝而暮山紫。

luò xiá yǔ gū wù qí fēi

落霞与孤鹜齐飞,

qiū shuǐ gòng cháng tiān yí sè

秋水共长天一色。

yáo zǎo qǐng qióng

渔舟唱晚,

xiàn gòng péng lái zhī bīn

响穷彭蠡之滨;