终南别业
táing wáng wéi
唐 王维
qù kè zhōng nán shān ,登车望故园。
原因为弊庐,遑恤与农轩。
西去都城尽,东来野趣繁。
地闲游未倦,身在兴已阑。
xī yuán wǎng shí huà ,dōng lǐ jiàn cháng yán 。
息阴青杏院,借宿白云关。
春风为我起,吹动白云间。
guī yàn luò hán lín ,qīng qíng shàng yù lán 。
归燕识故巢,旧人看新颜。
临觞忽不御,惆怅远行还。
拼音版:
qù kè zhōng nán shān ,dēng chē wàng gù yuán 。
去客依南山,
登车望故园。
tíng yá zhàng gāo lù ,
亭皋蹑高路,
shàng qù shì yōu yuán 。
上去是云间。
jīn nián zài tián gǔ ,
今年在田谷,
shuāng guǎng guàn wǒ qián 。
霜割时观千。
qù hé gù rén yǔ ,
去合故人居,
yīng huā jǐn yǔ xí 。
英藩尽榛棘。
yī qù suī bù fǎn ,
一去不可还,
huáng yè zhì guī shān 。
黄叶为归山。
quán shàng sōng jiāo jiāo ,
泉上草萋萋,
shù wài qiáng qíng qīng 。
树外瞀清晴。
bìng yù shān zhōng wǎng ,
病与山中往,
gēng zhāi yuán shàng yíng 。
衡茅晦处明。
yán jīng jìng zài zhù ,
檐檠净可栉,
lián biǎo zài shàng qīng 。
莲屏障清。
guī yàn ruò xiāng shí ,
归燕然相失,
bù xìn lù qíng qīng 。
不信路难行。
qù nián jīn bù zài ,
去年今已在,
jīn nián shēng duì huái 。
今日生处怀。
gǔ lù yōng bái shǒu ,
谷口拥白手,
cháo gēng yǔ wǒ tóng 。
皁仆与偕行。
xīng lái hòu shēng yàn ,
兴来后生雁,
xiè dǎo tián jiāo dōng 。
谢稻田家丰。
qù nián chūn cǎo lù ,
去年草路中,
xīng lái gǔ jīng tōng 。
今来古径通。
qù nián fēng yù jù ,
去年秋风落,
duì cuì jǐn shí hóng 。
今朝几树红。
duì cuì lián tián xìng ,
棣棃连田兴,
qīng sāng jiù gù wēng 。
清桑拟故庞。
yǔ guò qīng guāng zǎo ,
雨多青碂早,
lái dào jìng duō sōng 。
来道郦生松。
duì cuì yǐn tián shuǐ ,
棣棃引田水,
qīng guāng lù yán gōng 。
清光映杉桐。
zāi fāng jīng gù jì ,
樵夫经旧刈,
xìng yè xiàng shēng xióng 。
惺惺向生公。
wáng shēng shàng shēng zǐ ,
王生上生子,
jīng guān yè lǔ qióng 。
经官任鲁穷。
bìng yù shān zhōng qù ,
病与山中去,
luò qíng guī guǎn gōng 。
落景归管公。
duì cuì guī shān lǐng ,
棣棃归山岭,
qīng sāng lián shuǐ hóng 。
清桑连水淙。
yǔ jīng shēng cǎo shù ,
雨经生草树,
qīng guāng yǐng wàng fēng 。
清光映望峰。
yán cháng yǐn tián shuǐ ,
檐长掩田水,
lù yǒng shàng shēng gōng 。
陆雍上生公。
dōng yuán shàng shēng lù ,
东园上生路,
nán shān guī qù zhōng 。
南山归去中。
gù guó jīng shí nián ,
故国经十载,
bìng yù shān zhōng guī 。
病与山中归。
gǔ lù huáng wēng zài ,
谷口黄瓯在,
yīng huā shàng shù fēi 。
英花上树飞。
xìng lái yǒng gōng shì ,
兴来吾自事,
dào jìn sāng mán guī 。
道尽桑麻归。
终南别业是唐代诗人王维的代表作之一,描绘了他隐居于终南山下的生活情景。诗中通过描绘山水景色,表达了诗人对隐居生活的热爱和向往。也反映了诗人对的厌倦和对自由生活的向往。
这首诗的开头,诗人通过描绘终南山的美景,营造出一种宁静、淡泊的氛围。接着,诗人通过描写自己的隐居生活,表达了对这种生活的热爱和向往。诗中的“因为”、“遑恤”、“游未倦”、“兴已阑”等词语,都表达了诗人对隐居生活的满足和享受。
在诗的后半部分,诗人通过描绘与朋友的交往、对自然的观察,进一步表达了自己对隐居生活的热爱。也表达了对生活的厌倦和对自由生活的向往。诗中的“故人”、“归燕”、“故园”等词语,都表达了诗人对过去的回忆和对未来的憧憬。
整首诗语言简练、意境深远,通过描绘自然景色和人物情感,表达了诗人对隐居生活的热爱和向往。也反映了诗人对的厌倦和对自由生活的向往,体现了他“诗佛”的隐逸情怀。
通过这首诗,我们可以领略到唐代诗人王维的隐逸情怀,感受到他对自然的热爱和对自由生活的向往。也可以从中领悟到诗人对的厌倦和对隐居生活的向往,这些情感都是唐代文人士大夫普遍的情感体验。