岁末到家
qīng jiǎng shì chuān
清 蒋士铨
ài zhǒng zhēng luán wàng xiù xiāng ,
爱子心无尽,
guī jiā wàng duàn cháng 。
归家喜欲狂。
huān tóng lián yī xiào ,
见面怜清瘦,
hū jīng wèn kǔ liáng 。
呼儿问苦辛。
low guì yīn wú kè ,
低徊愧人子,
lǐng wǒ bìng zhī gēng 。
临行密密缝,意恐迟迟归。
shuí yán c寸 cǎo xīn ,
谁言寸草心,
bào dé sān chūn huī 。
报得三春晖。
拼音版:
ài zhǒng zhēng luán wàng xiù xiāng ,
ài zhǐ zhēng luán wàng niǎn xiāng 。
爱子心无尽,归家喜欲狂。
jiàn miàn lián qīng shòu ,hū ér wèn kǔ xīn 。
低徊愧人子,不敢叹风尘。
mǔ qīn yǐ jiēn táo ,
qīn zǐ yīng shí guī ,
母亲已老矣,
wǒ zhǐ bù huāng kuí 。
好饭我未餐。
yǒu xián jiā jiù jìng ,
yǐn guǎn zhì sāng shān 。
有柴可炊饭,有盐可点茶。
hóu lìng lái sēng shì ,
jiāng lái gòng jiā gā 。
何时倚门里,寒笑为咨嗟。
shéi yán cùn cǎo xīn ,
shuì jiàn sān chūn huī 。
谁言寸草心,报得三春晖。
高标版:
ài zhǒng zhēng luán wàng xiù xiāng ,
guī jiā wǔ jìng huān tóng lián 。
见面怜清瘦,呼儿问苦辛。
lǐng wǒ bìng zhī gēng ,
yì kǒng chí chí guī 。
低回愧人子,不敢叹风尘。
mǔ qīn yǐ jiē táo ,
qīn zǐ yīng shí guī 。
母亲已老矣,好饭我未餐。
yǒu xián jiā jiù jìng ,
yǐn guǎn zhì sāng shān 。
有柴可炊饭,有盐可点茶。
hóu lìng lái sēng shì ,
jiāng lái gòng jiā gā 。
何时倚门里,寒笑为咨�� 。
shuí yán cùn cǎo xīn ,
bào dé sān chūn huī 。
谁言寸草心,报得三春晖。
古诗解释:
一年到头,不回家过个年,连老母也差点想不起我的模样,听到我回来时,老母惊喜得眼泪都流下来了。我禁不住责怪自己:亏你是一个读书人,有母亲眼巴巴地盼你回来,你只是一味地读你的书。这次回来看到母亲,发现她真的老了!白发增添,好像上年的衰草一样。做儿子的不能尽一点孝道,心底十分惭愧。
母亲已老了,我回家的次数很少,她做的棉袍,我因为不能尽孝而不敢解开它的结绳。我有几套就旧的衣衫,但是母亲还一直惦记着,她认为我随时都有可能回家来。当我把这些告诉僧寺时,僧寺的僧人也为此感叹不已。
谁说像小草那样微弱的心意,能报答春天阳光的照耀呢?