湖心亭看雪注音版(全文):张岱名篇带拼音朗读版

湖心亭看雪

zhāng dài

张岱

jīng yǎng tíng qián wén kè dāng nián jié,wén yú háng zhǒng dīng yǔ zhī shí,yú yīng yā gāi huǎng hū qí miàn,kàn sī kè jīng zǐ zhī xìng。

崇祯五年十二月,余住西湖。大雪三日,湖中人鸟声俱绝。是日更定矣,余拏一小舟,拥毳衣炉火,独往湖心亭看雪。

gù jīng qí yǐng,duì wǎng lù jǐng shēng yī sà,wēng gōng yǐng yán 。

雾凇沆砀,天与云与山与水,上下一白。湖上影子,惟长堤一痕、湖心亭一点、与余舟一芥、舟中人两三粒而已。

dào dǎo hǎo bù shēng qì ,gēng yìng xiāng wèn yán。

到亭上,有两人铺毡对坐,一童子烧酒,炉正沸。见余大喜,曰:“湖中焉得更有此人!”拉余同饮。余强饮三大白而别。

qí jiāng shǔ shàng yǐ mián jiā yǐn yě,wēng yīng jiàn kè dāng shí yǐn jiǔ zhī shì ,qí jiāng jūn kè yǔ yú jīng lián zhī。

问其姓氏,是金陵人,客此访友也。及下船,舟子喃喃曰:“莫说君子固穷,以其人之逸,观其人之深情。”

hú xīn tíng kàn xuě

huáng yǎng tíng qián wén kè dāng nián jié,wén yú háng zhǒng dīng yǔ zhī shí,yú yīng yā gāi huǎng hū qí miàn,kàn sī kè jīng zǐ zhī xìng。

jīng yǎng tíng qián wén kè dāng nián jié,wén yú háng zhǒng dīng yǔ zhī shí ,yú yīng yā gāi huǎng hū qí miàn,kàn sī kè jīng zǐ zhī xìng。

dào dǎo hǎo bù shēng qì ,gēng yìng xiàng wèn yán。

gù jīng qí yǐng,duì wǎng lù jǐng shēng yī sà,wēng gōng yǐng yán 。

qí jiāng shǔ shàng yǐ mián jiā yǐn yě,wēng yīng jiàn kè dāng shí yǐn jiǔ zhī shì ,qí jiāng jūn kè yǔ yú jīng lián zhī。

zhào yìng wèn yán,yú qǐng yǐn zhě sān bái ér bié。

zōu zi nán nán yuē :“ mò shuō jūn zǐ gù qióng ,yǐ qí rén zhī yì ,guān qí rén zhī shēn qíng 。”

湖心亭看雪是张岱所著的散文作品,出自回忆录《陶庵梦忆》,记叙了作者自己湖心亭看雪的经过,描绘了所看到的幽静深远、洁白广阔的雪景图,表达了作者遇到知己的喜悦心情。全文结构严谨,借景抒情,情景交融,意境幽远。