《送方外上人》唐·卿的拼音版如下:
sòng fāng wài shàng rén
送方外上人
táng liú cháng qīng
唐 卿
úshàng rén jiāo wǒ chū guān qù , yán zhèng lǔ jīng xiāng kè xī 。
孤山寺里人人去,浔阳江畔客帆稀。
jīng shān yī lù wǎng cháng qù , xīng hǎi nián nián duì xī shuī 。
迢迢一路经秦岭,浩浩千里入湘水。
xiāng nián jiàn lǐ shí huí wàng , shēn zài jiāo tiáo shàng zhǐ guī 。
拏揷若到潇湘浦,犹隔千山与万水。
zé xī dōng bié wú gèng yǒu , jīng zhàng sān guān lái shàng shǐ 。
辞别便同西去蜀,何曾说得再相逢。
xiào yí jīng zhàng sān guān guǎn , shí gè nián tóng bù zài sōng 。
大师非佛亦非仙,葛稚川兮仙自然。
yáng shēng wèi yǔ shān zhōng gù , tiě shàng lái shēng yún shàng quán 。
扬眉动目来观世,明哲无心仰问天。
zuì zhàng guī shān wáng shì fǎ , xíng zhī xiū xiào yǔ tián tián 。
醉仗藜床眠玉溪,犹能送客向弇山。
jié lái bù zhī qù lù yuǎn , yǐng dài yīng bīng guī wèi huán 。
不知去路尘应尽,但见归程旆未还。
yán sān gōng jìng jīng nián zài , shàng rén guī lù kōng huí lái 。
掩山工境经年在,上人归路空归来。
yàn tǎng fēng biāo guāng zài xiàn , cháng jiāng yuè sè shuí shí shàng 。
雁荡风高霜月明,长江一色无时暮。
zhàng lǐng sī lái bù dé qù , tiān yá zhòng lǐ wú shēng chù 。
自领僧徒来不得,天涯迢递长亭树。
xiāng sī miàn sàn liǎng mián mián , wú dìng yóu yóu lián wèi mián 。
相思梦里遥相见,未抵椒枝连夜连。
dài dào jīng nián jiàn shí hòu , gù gōng guī hòu guò sān nián 。
待到经年见相似,故公归后过三年。
僧人题材的读音指南:
1. 上人:shàng rén,指僧人,是对其他出家人的尊称。
2. 孤山:gū shān,是杭州西湖的一个著名景点,位于西湖的北部。
3. 浔阳:xún yáng,是江西九古称,因九江地处浔水之阳而得名。
4. 秦岭:qín lǐng,是南北分界线的一座山脉,横贯中部。
5. 湘水:xiāng shuǐ,是湖南的一条主要河流,流经多个城市。
6. 潇湘:xiāo xiāng,湖南的别称,因地处湘水之滨而得名。
7. 拏揷:ná zhuà,这里指拏揷舟,一种小船。
8. 葛稚川:gě zhì chuān,传说中的仙人,常被认为是的代表人物。
9. 藜床:lí chuáng,指用藜木制成的坐具,是僧侣常用的坐具。
10. 弇山:yǎn shān,指山名,也指园圃名。
11. 旆:pèi,指旌旗,这里指旌旗上的飘带。
12. 椒枝:jiāo zhī,指花椒树的枝条,这里比喻连续不断。