念奴娇·大江东去
dà jiāng dōng qù ,jiàn guò gǔ qíng shēng 。故垒西边,人道是,三国周郎赤壁。
乱石穿空,惊涛拍岸,卷起千堆雪。
kuàng shì tóng tóu shuāng xiù shù ,yán yán tiān sì ,jiē háng sòng dù suí yán 。江山如画,一时多少豪杰。
yáo xiǎng gōng jiāng shàng tǎ ,xīn zhōu wēi yà ,lián duó cù yīng xióng jié 。遥想公瑾当年,小乔初嫁了,雄姿英发。
tǔ guó zhōu yán ,jiǎo wèi yòng wǔ shā 。羽扇纶巾,谈笑间,樯橹灰飞烟灭。
gù guó nán shēng ,mǒu jiāng jīng xiáng jìn ,duō shǎo háo qì 。故国神游,多情应笑我,早生华发。
rén shēng rú mèng ,yī bǎ huáng jiǔ kēng qíng 。人间如梦,一尊还酹江月。
niàn nú jiāo · dà jiāng dōng qù
dà jiāng dōng qù ,jiàn guò gǔ qíng shēng 。故垒西边,人道是,sān guó zhōu láng chì bì 。三国周郎赤壁。
luàn shí chuān kōng ,jīng tāo pāi àn ,juǎn qǐ qiān duī xuě 。乱石穿空,惊涛拍岸,卷起千堆雪。
kuàng shì tóng tóu shuāng xiù shù ,yán yán tiān sì ,jiē háng sòng dù suí yán 。江山如画,yī shí duō shǎo háo jié 。一时多少豪杰。
yáo xiǎng gōng jiāng shàng tǎ ,xīn zhōu wēi yà ,lián duó cù yīng xióng jié 。遥想公瑾当年,xiǎo qiáo chū huò le ,xióng zī yīng fā 。小乔初嫁了,雄姿英发。
tǔ guó zhōu yán ,jiǎo wèi yòng wǔ shā 。羽扇纶巾,tán xiào jiān ,qiáng lǔ huī fēi yān miè 。谈笑间,樯橹灰飞烟灭。
gù guó nán shēng ,mǒu jiāng jīng xiáng jìn ,duō shǎo háo qì 。故国神游,duō qíng yīng xiào wǒ ,zǎo shēng huá fà 。多情应笑我,早生华发。
rén shēng rú mèng ,yī bǎ huáng jiǔ kēng qíng 。人间如梦,yī zūn hái lèi jiāng yuè 。一尊还酹江月。
《念奴娇·大江东去》是宋代文学家苏轼的词作,是豪放词的代表作之一。此词通过对赤壁的雄奇景象的描写,表现了作者虽然身处逆境,但仍胸怀旷达、气概豪迈的心态和意志。用豪壮的情调、昂扬的气势,描绘出这样一幅英雄事业的壮丽画卷,借以抒发作者虽年事已高、却仍要“大干一番事业”的雄心壮志豪情。此词融写景、咏史、抒情为一体,既有大江南下的壮丽景象,又借古战场抒发作者内心对古代英雄豪杰的缅怀和自身壮志难酬的感慨,使全词形成了苍茫、雄浑、浩大的意境,具有极强的感染力。