天问复招魂
tiān wèn fù zhāo hún
天 问 复 招 魂
唐·杜甫
táng · dù fǔ
屈宋魂冥寞,吾诗亦拘挛。
qū sòng hún míng mò , wú shī yì jū luán 。
地僻少游侣,门深绝造函。
dì pì shǎo yóu lǚ , mén shēn jué zào hán 。
冥搜信难悟,神怪不可干。
míng sōu xìn nán wù , shén guài bù kě gān 。
顿见流沙上,千骸遗恨斑。
dùn jiàn liú shā shàng , qiān hái yí hèn bān 。
空闻鸟有觜,试尝知酸咸。
kōng wén niǎo yǒu zǐ , shì cháng zhī suān xián 。
觉来望题处,如埶拱悬甕。
jué lái wàng tí chù , rú yì gǒng xuán wèng 。
对此茫茫,不觉百感集。
duì cǐ máng máng , bù jué bǎi gǎn jí 。
收潸抚膺坐,欻若少陵迁。
shōu shān fǔ yīng zuò , xū ruò shào líng qiān 。
沈吟心无主,浩荡难具言。
shěn yín xīn wú zhǔ , hào dàng nán jù yán 。
东流注大水,可惜掀天翻。
dōng liú zhù dà shuǐ , kě xī xiān tiān fān 。
愿为蛟龙飞,努力振长繇。
yuàn wéi jiāo lóng fēi , nǔ lì zhèn cháng yáo 。
无由下溯乎,天地空飞鸾。
wú yóu xià sù hū , tiān dì kōng fēi luán 。
此篇是杜甫怀念屈原而作,在诗中,杜甫表达了对屈原的深深怀念和敬仰之情。也展现了自己对诗歌创作的执着追求和不懈努力。整首诗情感深沉,语言凝练,充分展现了杜甫作为“诗圣”的文学造诣和人格魅力。
全诗拼音版:
Tiān Wèn Fù Zhāo Hún
Táng · Dù Fǔ
Qū Sòng hún míng mò , wú shī yì jū luán 。
Dì pì shǎo yóu lǚ , mén shēn jué zào hán 。
Míng sōu xìn nán wù , shén guài bù kě gān 。
Dùn jiàn liú shā shàng , qiān hái yí hèn bān 。
Kōng wén niǎo yǒu zǐ , shì cháng zhī suān xián 。
Jué lái wàng tí chù , rú yì gǒng xuán wèng 。
Duì cǐ máng máng , bù jué bǎi gǎn jí 。
Shōu shān fǔ yīng zuò , xū ruò shào líng qiān 。
Shěn yín xīn wú zhǔ , hào dàng nán jù yán 。
Dōng liú zhù dà shuǐ , kě xī xiān tiān fān 。
Yuàn wéi jiāo lóng fēi , nǔ lì zhèn cháng yáo 。
Wú yóu xià sù hū , tiān dì kōng fēi luán 。
以上便是《天问复招魂》的拼音版全文。这首诗是杜甫对屈原的怀念之作,通过深沉的情感和凝练的语言,展现了杜甫对诗歌创作的执着追求和不懈努力,同时也体现了杜甫对天地万物和人生哲理的深刻思考。